CÓ BIẾT ĐÂU NGƯỜI ĐỜI
1. Nếu có chăng là [Dm] gió trọn kiếp nhân sinh [Gm] gầy
Hương đời muôn sỏi [Am] đá ngậm [Dm] ngùi kiếp sống mong [Gm] manh
Chạnh [Am] lòng chưa thể [F] cho qua còn không thể mỉm [Dm] cười
Rồi quá khứ chôn [Gm] vùi bữa tiệc nào cũng [Am] phai.
2. Có mấy đâu lần [Dm] vui được sống trong yên [Gm] bình
Trở mình trên bia [Am] đá hỏi [Dm] mình sao lắm thương [Gm] đau
Vậy [Am] mà vẫn giữ theo [F] sau từng năm tháng gánh [Dm] gồng
Nhiều lắm những thăng [Gm] trầm còn [Am] tính toan thiệt [Dm] hơn.
ĐK
Quên đi oán [Dm] hờn mặc những khinh [F] khi
Còn nhớ làm chi quá [Am] khứ
Đâu có mấy mười [Gm] năm ta sống để làm [C] chi
Hiểu mình trông nhỏ [Gm] bé hiểu [Am] mình khó làm [Dm] sao.
3. Có phải trên trần [Dm] thế người nói là tạm [Gm] bơ
Nhưng đầy bao ý [Am] nghĩa hỏi mình biết quý không [Gm] thôi
Tiệc [Am] tàn cũng hóa hư [F] vô thời gian chẳng quay [Dm] đầu
Rũ xuống hết bụi [Gm] trần hỏi [Am] biết không người [Dm] đời.