[C]Đèn vừa lên khu phố nối theo cảnh hoàng [F]hôn, người đã có niềm vui [C]quây quần,
Người loay hoay còn trong [Dm]ca muộn, [G]Chuyên Tâm thật miệt mài.
[C]Và nhìn qua ô kính thấy muôn câu chuyện [F]giống nhau:
Khó khăn sống những ngày [C]ban đầu vì người mà cố gắng [Dm]phút giây. [G]
[F]Giữa nơi phố quen, lắm huyên náo nên đôi lần [C]mơ một nơi chốn mình thuộc về,
Để được [Dm]lắng nghe chính ta, gắn bó thiết tha và hằng [G]ngày nghe tâm hồn mình mở ra.
Điệp khúc:
Ai cũng [C]xứng đáng có nơi gọi là nhà, để được [F]sống hơn chính mình ngày hôm qua.
Bởi dù [G]bao đêm lặng lẽ, ánh sáng nhỏ bé, bạn đã [D7]không quay lưng với giấc [G7]mơ này.
Từ nơi [C]đây xin quan tâm mình nữa nhé, hãy nhiệt [F]huyết cũng hãy vui khi nghỉ ngơi.
Món quà [G]vô giá: bình yên, hạnh phúc gọi tên mỗi [D7]ngày để yêu [G7]thương được [C]lớn thêm.
Ver 2:
[F]Hằng ngày được ở trong chính tổ ấm, [C]bạn mỉm cười vì hằng biết ơn lao động.
[F]Hiện tại và cả phía trước những kỷ niệm thật [C]đẹp!
Dù từng [Fm]ngày, đôi chân ta đi qua muôn vị nhân sinh [C]thì dịu êm khi mở [Am]cánh cửa nhà mình.
Nhớ [D7]lại từ gian nan ta bước đến, thở [G7]phào rồi phiền lo dần nhẹ tênh.
[F]Giữa nơi phố quen, lắm huyên náo nên đôi lần [C]mơ một nơi chốn mình thuộc về,
Để được [Dm]lắng nghe chính ta, gắn bó thiết tha và hằng [G]ngày nghe tâm hồn mình mở ra.