Capo 4
[C]“Từ nay những kỷ niệm, [G/B]sẽ thay em ở bên
[Am]Người đừng cố chấp hiểu, điều gì [G]làm em xa anh
Em [C]nguyện cạn may mắn để luân hồi gặp [G/B]anh [E7]
Sẽ [Am]trưởng thành thật nhanh [G]để mau mau [F]tìm anh “Lần” sau ở [G]thật lâu bên anh
“Sorry ba[C]be… Bao nhiêu năm tháng anh chờ [G/B]em
Bao nhiêu yêu dấu em trả lại [Am]anh đừng nên quá [G]đau làm gì, em [F]không xứng đáng”
Nước mắt tràn [C]mi trở về cuộc sống cô độc [Em]xưa
Khi em chưa đến anh vẫn [Am]sống chỉ là cách [G]anh tồn tại - vô [F]nghĩa, trống rỗng
Từng hơi [Dm]thở lại run lên không ai sưởi [G]ấm đêm đông
Vòng tay [C]ấy xa xăm, để lại khoảng trống [F]trong lòng
Màu lạc [Dm]lõng tối tăm, là gam màu tâm trí [G]anh
Vỏn vẹn em [Em]viết ngắn thôi, mà ám ảnh thao thức [Am]những vết [G]nhoà vẫn [F]còn
[Dm]Trước khi em gửi anh, dường như em [G]đã khóc rất nhiều
Chẳng thế nào đọc [F]tiếp nước mắt bỗng hoen, ký ức đang [G]nghẹn dâng
Dù cho cơ hội [Em]mong manh anh vẫn đánh đổi mọi [Am]thứ - để giữ em lại
[Dm]Gượng dậy tiếp Cố rướn - từng nhịp - yếu [G]ớt
[F]Dòng thư cuối Ép tim - [C]thành ngàn - mảnh [G]vỡ
Đóng băng Thời [F]Gian không thể nào thoát ra khỏi [G]em
Xung quanh chỉ mỗi anh ảo [Em]giác tự mình thả trôi để mặc đau [Am]thương dẫn lối
Nghĩ đến ngày [F]mai trở về cuộc sống cô độc [G]xưa
Khi em chưa đến anh vẫn [Em]sống chỉ là cách [Am]anh tồn tại vô [F]nghĩa, trống rỗng
Từng hơi [Dm]thở lại run lên.. Không ai sưởi [G]ấm đêm đông