Em [C]ơi phải chăng sứ mệnh của [G]anh đến đây à giúp [Am]em trở thành một phiên [Em]bản tốt nhất
Để [F]rồi em đến với người [C]sau mặc kệ là anh [Dm]đau em cũng chẳng cần [G]thấu
Phải [C]chăng yêu đương tất cả cũng [G]đều có
số mãi cứ [Am]cố chẳng được gì nếu ông [Em]trời không cho
Một [F]người mới [G]đến lại có [Em]được thứ anh mong [Am]chờ có [Dm]lẽ đó là họ may [G]mắn
Chỉ biết nhìn [C]em đối xử ngọt ngào cùng người [G]ấy hai người hạnh phúc
Như cái [Am]cách anh đã khao khát nắn [Em]nót em từng ngày
Phải [F]chăng anh không xứng [G]đáng có được [Em]thành quả [Am]
Dù đau [Dm]lắm nhưng phải nhường điều ấy cho [G]người ta
Hoa nở [C]hai đóa mỗi người [G]một phương
Chẳng có cách [Am]nào níu giữ một chút dù là[Em] mùi hương
Có quá yếu [F]đuối khi vẫn mong em [Em]quay lại [Am]
Dù [Dm]cho đó chỉ [G]là một phần thể [C]xác
GIANG TẤU
Thật [F]ra [G]bây giờ anh mới [Am]biết được [Em]rằng
[Dm]Chẳng nên [G]áp đặt vào tính [C]cách của nhau
Vì [F]khi yêu [G]ai mà lại không [Am]muốn được làm chính [Em]mình
Hoàn thiện [Dm]nhau chỉ để người [G]sau phù [C]hợp