Capo 4
Ở trong [G]khu rừng một con cáo [C]nhỏ cô đơn
Bốn phương [G]đất trời về đâu khi thấy [C]lòng chơi vơi
Vì bao lâu [Am7]nay chờ đợi hoài đâu [G]thấy
Ai đem tình yêu [C]ấy đến nới [D7]này
Và rồi ở bên [G]kia lưng đồi một hôm xuất [C]hiện bông hoa
Gió đong [G]đưa hiền hòa làm dịu êm cõi [C]lòng ta
Rồi từng ngày trôi [Am7]qua khi bình minh [G]lên
Bên chân đồi đằng [C]xa cáo đang nhìn [D7]về bông hoa
Có biết không [C]hoa tôi lặn lội đường xa vượt [D7]mấy núi sông [Em7]sâu băng nghìn trùng bể dâu
Từ giây phút thấy [A7]em lần đầu ngày qua ngắn đêm [D7]trôi thật mau
Dưới nắng ban [C]mai em chẳng thuộc về ai [D7]chẳng muốn đơn [Em7]côi hay về là của tôi
Lời yêu nói đôi [A7]khi vụng về tình tôi ấy mong [D7]em đừng chê
CODA
Dẫu biết tương [C]lai em chẳng còn đây mãi [D7]khắp chốn nhân [Em7]gian hợp và rồi lại tan
Còn hơn dấu yêu [A7]thương muộn màng tình yêu ấy trăm [D7]năm dở dang
Phải không [C]em? [D7]Phải không [Em7]em?
Còn hơn dấu yêu [A7]thương muộn màng tình yêu ấy trăm [D7]năm dở dang