1. Xuân đến rồi [A7] đi. Năm mới rồi [Dm] qua.
Chưa ấm cuộc [Gm] vui, sao đã vội [F] xa.
Xuân để bàn [Gm] tay, chạm vào hư [A7] không…
2. Xuân đến rồi [A7] đi. Em cũng vậy [Dm] thôi.
Đưa mắt nhìn [Gm] tôi, không nói một [F] câu.
Quay gót rời [Gm] đi. Người cách xa [Dm] người.
ĐK:
Tình đời vẫn [Dm] thế, lúc hợp lúc [Gm] tan.
Lúc hợp là [F] duyên, lúc tan là [A7] phận.
Tình đời vẫn [Dm] thế, tình vốn mong [Gm] manh.
Hợp bởi tơ [F] vương, tan bởi lòng [A7] người.
Hợp tan vô [Dm] thường.
3. Xuân đã rời [A7] xa. Em cũng rời [Dm] xa.
Hoa đã nhạt [Gm] phai. Môi cũng nhạt [F] môi.
Tay trốn vòng [Gm] tay. Đàn đứt dây [Dm] rồi.