[Verse 1]
[Em] Có gió như ngân nga, có nắng đan [D] qua từng khung trời lạ
[C] Chuỗi vô vị khép lại vì [G] một hành trình mới đang mở ra
[Em] Hôm nay cứ thật thà, sống hết [Bm] mình vì chính ta
Một ba [C] lô, vài ba [D] tấm vé, bốn bể [Em] là nhà.
[Verse 2]
[Em] Đường chưa biết xa bao nhiêu
chỉ biết [D] lòng này nhẹ như mây [C] Chiều
thôi chẳng [G] cần nghĩ ngợi chi thêm nhiều [Bm]
Ngay lúc này [C] cứ đi và cứ [Em] phiêu
[C] Những chặng đường đã [D] qua
không cần [G] ai hứa sẽ chờ [Em] ta.
[Em] Thế giới rộng lắm [Bm] mà, ta nhỏ [C] bé nhưng [D] lòng thì bao [Em] la.
[Chorus]
Ờ thì [Em] đi, dưới trời xanh bồng bềnh mây [D] trắng nõn
Ờ thì [C] đi, gió la cà thoang thoảng hương [G] cỏ non
Mang theo vài [Em] giấc mơ chưa tròn, [Bm] với đôi giày mòn [C] Và một [D] tâm hồn [Em] son.
Ờ thì [Em] đi, vượt những ngọn sóng [D] phía bên kia đại dương
Ờ thì [C] đi, ngắm từng dãy núi [G] ẩn mình dưới màn sương
Đôi chân [Em] nhỏ rong chơi khắp [Bm] nẻo đường
Rải tiếng [C] cười tuổi [D] trẻ khắp muôn [Em] phương.
[Rap / Bridge] (Đoạn này thường đi theo vòng hợp âm của Verse: [Em] [D] [C] [G])
Lạc nhịp giữa phố thị, giữa dòng người vội đi
Ta mong chờ điều chi giữa những ngày chẳng kịp nghĩ
Tự mình hiểu lấy mình mong gì ai đoán ý
Xách ba lô lên tìm đến nơi nghe được tiếng tim ta thầm thì.
Không sao đâu lâu lâu cho mình chút buông thả
Chẳng sao cả đôi lần đắm mình với chút phong ba
Để thấy rằng còn bao điều tuyệt vời quanh ta
Và nhận ra sống thôi cũng đã là một món quà.
[Verse 3]
[Em] Ờ thì đi chẳng cần mang gì cả [D] Cứ thả trôi xem gió thổi bao xa
[C] Miền đất mới chân trời mới mở ra [G] Bao thân quen bỗng nghe đã xa lạ.
[Em] Đi thật xa mới thấy lòng gần quá [Bm] Mọi cảm xúc đều có lý do ghé qua
[C] Dù vui hay buồn [D] đều là trải nghiệm quý giá [Em] Rồi lại thành những kỷ niệm dần xa.
[Vocal Bridge]
[Em] Ah ha ah ha ah [Bm] ah, ah [C] ah ah ah ha [G] ha
Ngồi lật [C] lại trong một chiều yên [D] ả
Buông nụ [Em] cười khi nắng chiều nghiêng qua
ah ah [D] ah [C] ah [D] ah [Em] ah.
[Chorus / Outro]
Ờ thì [Em] đi, để thấy chốn bình [D] yên đang chờ ta bước tới
Ờ thì [C] đi, để biết không nỗi buồn nào là [D] chẳng thể [Em] vơi
Ờ thì đi, khi [Bm] trái tim vẫn [C] có [D] thể cất [Em] lời.
Ờ thì [Em] đi, để thấy chốn bình [D] yên đang chờ ta bước tới
Ờ thì [C] đi, để biết không nỗi buồn nào là [D] chẳng thể [Em] vơi
Ờ thì đi, khi [Bm] trái tim vẫn [C] có [D] thể cất [Em] lời.
[Em] Đời đẹp lắm, cứ [D] đi, đừng chờ [Em] đợi.