tone gốc[Ab] capo1
có thể thay:
[Cm7]--->[Cmaj7]
[Gm7]--->[Gmaj7]
[G] [F#m7b5]-[B7] [Em7] [Dm7]-[G] [Cm7] [Bm7] [Am7] [D7]
[G]Đông sang cuốn lấy bầu trời [F#m7b5]ngoài kia[B7]
[Em7]Đông sang cuốn lấy bầu trời rồi [Dm7]béeeeee[G]
[Cm7] [Bm7] [Am7] [D7]
[D7]Người ta thường nói [Gm7]khi yêu đời thật nên thơ, [F#m7b5]-[Bm7]
Vì say [Em7]màu mắt nhau nên đời đẹp như[Dm7] mơ.[G]
Còn [Cm7]em là những tương tư luôn [D/F#]rình tới [Em7]bắt anh,
Để [Am7]anh ngày đêm cuồng quay nhớ mong.
Hàng cây ngả[G] xuống như đang cười đùa bên anh, [F#m7b5]
[B7]Vì em ngồi sau [Em7]những nụ cười chỉ vây quanh [Dm7]đôi mình [G]thôi
Thành[Cm7] phố như vô tận, tim[Bm7] thôi khô cằn, [Em7]
Để những [Am7]tương tư, nhớ mong [D7]
luôn đong [Gm7]đầy... theo [F#m7b5]thời gian[B7]
Biết [Em7]chẳng dễ dàng trao em một tình yêu xứng[Dm7] đáng, [G7]
Cầm [Cm7]tay em thật chặt [Bm7]và ôm em thật [E7]chắc.
Không [Am7]cho phép bất cứ thằng nào, chỉ [D7]mỗi anh
Được ở bên [G]cạnh em, được nhìn em thật [F#m7b5]lâu,
[B7]Để được đan bàn [Em7]tay với đôi trà chanh nơi [Dm7]cuối phố, [G]
Được nghe tiếng em [Cm7]cười, được say đắm [Bm7]bên người [Em7]trong ánh mắt.
[Am7]Tựa vai anh, đôi mình đi bên [D7]nhau nhé,
Dù ngày [G]mai còn xa, đường dài ta[F#m7b5] phải qua.
[B7]Nhiều lần [Em7]dỗi hờn nhau với vô vàn [Dm7]những cãi vã, [G]
Thì cứ nắm [Cm7]tay anh để tan biến nghi [Bm7]ngại,[Em7] em yêu hỡi
[Am7]Thế giới của anh nhỏ [D7]xinh, và chính là em.
[F#m7b5]Là em…[B7]
[Em7]Là em…[Dm7]-[G7]
([Cm7]Trọng lực trái đất nơi em như kéo anh thật[Bm7] nhanh về phía [E7]ấy,
Mặc[Am7] kệ gió bấc mây đen, anh chẳng hề lung [C]lay)
[G]Thế giới tưởng to, [F#m7b5]ấy nhưng mà lại bé, [B7]bé như quả nho,
Xinh gái[Em7] lại còn ngố, ai mà chả lo.
Nên là cậu nào[Dm7] dám dòm ngó của tớ,[G] tớ lại vả cho,
Nếu thế giới này [Cm7]u ám để anh vẽ những áng mây.
Có hai người xàm [Bm7]xí ở bên[Em7] dưới những tán cây,
[Am7]Mấy vệ tinh mà bay tới, anh pow-pow là choáng ngay,
Vì[D] ở bên trong thế giới này chỉ một người được [D7]đắm say.
[G]Đông sang thật[F#m7b5] rồi, đeo [B7]chiếc khăn len bồi hồi,
Nhìn[Em7] ánh sáng chiếu đến nơi [Dm7]tôi,
rọi từng[G] ngóc ngách trong[Cm7] tim này.
Tóc vuốt sang [Bm7]hai,[Em7] nàng là ánh nắng ban mai,
[Am7]Trên ghế con Mun nằm dài.
Và[D7]Chỉ ước đóng băng thực tại, [G]nhưng lại
Cất chiếc quần cộc và[F#m7b5] phi
lên lưng một chú [B7]tuần lộc, chạy [Em7]tới đó
Nơi ta hẹn hò trong làn [Dm7]gió đông [G]vuốt ve [Cm7]người.
Ngốc nghếch anh vươn vai chỉ là [Bm7]đang tìm cách
Để hai ta siết[Em7] gần lại về phía nhau,[Am7] u sầu để phía [D]sau.
Luôn đong [G]đầy
Theo thời[F#m7b5] gian[B7]
Biết chẳng [Em7]dễ dàng trao em một [Dm7]tình yêu xứng [G7]đáng
[Cm7]Cầm tay em thật chặt
[Bm7]Và ôm em [E7]thật chắc
[Am7]Không cho phép bất cứ thằng nào chỉ[D7] mỗi anh
[Bm7]Được[E] ở bên [A]cạnh em, được [Abdim]nhìn em [C#m7]thật [C#7]lâu,
[F#m7]Để được đan bàn tay với đôi trà chanh[Em7] nơi cuối phố, [A7]
Được nghe tiếng [Dm7]em cười, được say đắm [C#m7]bên người trong [F#m7]ánh mắt.
[Bm7]Tựa vai anh, đôi[E] mình đi bên nhau nhé,
Dù [A]ngày mai còn xa, đường dài [Abm7b5]ta phải[C#m7] qua.
[C#7]Nhiều lần dỗi hờn[F#m7] nhau với vô vàn những cãi[Em7] vã,
[A]Thì cứ nắm [D]tay anh để tan biến[C#m7] nghi ngại, em yêu [F#m7]hỡi
[Bm7]Thế giới của anh [E]nhỏ xinh, và chính [A]là em