. [G]Ngày thay [D]đêm
Vội [Em]trôi giấc mơ êm [G]đềm
[C]Tôi lênh đênh trên [G]biển vắng
Hoàng [Am]hôn chờ em chưa [D]buông nắng.
2. [G]Đừng tìm [D]nhau
Vào [Em]hôm gió mưa tơi [G]bời
Sợ [Am]lời sắp nói vỡ [Bm]tan thương đau
Hẹn kiếp [C]sau có [D]nhau trọn [G]đời.
ĐK:
Liệu người [G]có còn ở đây với tôi thật[D]lâu
Ngày rộng [Em]tháng dài sợ mai không còn thấy [Bm]nhau
Ngày em [C]đến áng mây xanh [D]thêm ngày em [G]đi nắng vương cuối [Em]thềm
Thiếu em tôi [Am]sợ bơ vơ, vắng em như [D]tàn cơn mơ.
Chẳng phải [G]phép màu vậy sao chúng ta gặp [D]nhau
Một người [Em]khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi [Bm]đau
Gọi tôi [C]thức giấc cơn ngủ [D]mê dìu tôi [G]đi lúc quên lối [Em]về
Quãng [Am]đời mai sau [D]luôn [G]cạnh nhau.
3. [G]Rồi ngày [D]mai
Còn [Em]ai với ai ở [Bm]lại
Vẫn căng [C]buồm ra khơi theo [G]làn gió mới
Vì biết [C]đâu mọi thứ [D]chưa bắt [G]đầu.
ĐK:
Liệu người [G]có còn ở đây với tôi thật [D]lâu
Ngày rộng [Em]tháng dài sợ mai không còn thấy [Bm]nhau
Ngày em [C]đến áng mây xanh [D]thêm ngày em [G]đi nắng vương cuối [Em]thềm
Thiếu em tôi [Am]sợ bơ vơ, vắng em như [D]tàn cơn mơ.
Chẳng phải [G]phép màu vậy sao chúng ta gặp [D]nhau
Một người [Em]khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi [Bm]đau
Gọi tôi [C]thức giấc cơn ngủ [D]mê dìu tôi [G]đi lúc quên lối [Em]về
Quãng [Am]đời thanh xuân, sao em cho tôi giữ [D]lấy, giữ lấy.
(đoạn này móc nhẹ nhàng lại)
Chẳng phải [G]phép màu vậy sao chúng ta gặp [D]nhau
Một người [Em]khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi [Bm]đau
Gọi tôi [C]thức giấc cơn ngủ [D]mê dìu tôi [G]đi lúc quên lối [Em]về
Quãng [Am]đời mai sau [D]luôn [G]cạnh nhau
Quãng đời [C]mai sau [D]luôn [G]cạnh nhau.