Verse 1
Đêm rơi chậm trên vai người lặng lẽ
Phố quen mà sao thấy quá xa
Những câu nói chưa kịp thành lời
Đã tan theo khói thuốc nhạt nhòa
Verse 2
Anh đi giữa những ngày mệt mỏi
Tim chai dần sau mỗi lần tin
Có đôi khi muốn buông tất cả
Nhưng lại sợ mình chẳng là mình
Chorus
Anh giữ lại một chút hy vọng
Giữa đời nhiều vết xước không tên
Dù mai này còn bao giông bão
Anh vẫn bước, không đứng yên
Verse 3
Người rời đi không lời giải thích
Như mưa ngang qua mái hiên buồn
Anh học cách quen với im lặng
Và giấu mình trong những đêm luôn
Chorus
Anh giữ lại một chút hy vọng
Giữa đời nhiều vết xước không tên
Nếu phải đau thêm ngàn lần nữa
Anh vẫn chọn sống thật lòng mình
Outro
Khi đèn tắt, phố không còn ai
Anh đứng lại, thở cùng bóng tối
Không cần ai phải ở bên
Chỉ cần biết… anh còn tồn tại