Capo 4
Người [C]ơi đừng đi vì khi người đi mình tôi lẻ [Em7]bóng ướt mi
Đừng [Dm7]xa đời tôi [G7]Bởi tôi còn yêu em [C]nhiều lắm [G7]
Đừng [C]lặng im mà hãy để tôi còn từng ngày lắng [Em7]nghe em
Đã nhiều lần rồi mình chọn cách [Dm7]buông tay
Nhưng [G7]nhớ nhau nhiều quá nên [C]không thành
Dùng dịu dàng mình cùng hàn [F]gắn vết thương sâu hằn [Am7]trong tim
Và một ngày bầu trời đẹp [Dm7]nắng [G7]sưởi ấm nhau giữa đời [C]chông chênh
Một đời người thật sự dài [F]lắm không phải ai cũng trọn [Am7]vẹn
Tìm được người kề cạnh càng [Dm7]khó hơn [G7]xin giữ nhau giữa [C]chân thành
VERSE 2
Rồi [C]mai này đây nhìn đôi bàn tay nào còn ai [Em7]nắm nữa đâu
Lời [Dm7]ca nồng say [G7]giữ riêng mình cô đơn [C]lạc lõng
Một [C]chiều đông tà chẳng còn ta và người tình đáng [Em7]yêu đâu
Lạnh lùng chỉ làm trái [Dm7]tim thêm đau ta [G7]ước trở lại phút giây [C]ban đầu
VERSE 3
Nhìn [C]xem đào hoa rộn vang mầm xuân đẹp tươi khoe [Em7]sắc khắp nơi
Lại [Dm7]không làm ta [G7]thấy yêu đời hơn khi [C]cạnh em
Đừng [C]lặng im mà hãy để tôi còn từng ngày lắng [Em7]nghe em
Đã nhiều lần rồi mình chọn cách [Dm7]buông tay
Nhưng nhớ [G7]nhau nhiều quá nên không [C]đành