MARIA MẸ GIÁO HỌ BIỆT LẬP SƠN LÂM
Giữa núi rừng heo hút sơn lâm
Chuông nhà nguyện âm thầm ngân vọng
Đoàn con nhỏ bao năm trông ngóng
Mẹ La Vang vẫn rộng tay chờ.
Con đường đất sớm nắng chiều mưa
In dấu chân những người truyền giáo
Bao gian khó dâng lên Thiên Chúa
Có Mẹ hiền nâng đỡ ủi an.
Mẹ đứng đó dịu hiền bình an
Tà áo trắng giữa ngàn sương núi
Mắt Mẹ sáng như vì sao cuối
Dẫn đoàn con qua những đêm dài.
Giáo họ nghèo mái lá đơn sơ
Nhưng kinh nguyện chan hòa tha thiết
Tiếng trẻ nhỏ vang lời ca thiết
“Kính mừng Mẹ La Vang yêu thương.”
Có những người âm thầm lên nương
Vẫn mang theo chuỗi tràng trên ngực
Giữa nhọc nhằn lòng không cúi gục
Vì tin rằng có Mẹ đồng hành.
Mẹ La Vang – Mẹ của Sơn Lâm
Nghe tiếng gọi từ ngàn cây lá
Nghe nước mắt những đời vất vả
Nghe lời kinh trong gió chiều buồn.
Xin cho giáo họ mãi kiên cường
Giữ đức tin giữa miền xa vắng
Dẫu bão giông hay đời cay đắng
Vẫn trung thành bước mãi theo Chúa.
Mai một ngày nhà Chúa nở hoa
Trên vùng đất núi rừng năm cũ
Tiếng chuông ngân giữa trời lữ thứ
Ngợi khen Mẹ muôn thuở La Vang.
Mẹ là ánh lửa giữa đêm tàn
Là hy vọng cho đoàn con nhỏ
Là suối mát giữa đời gian khó
Mẹ Sơn Lâm – Mẹ của tình yêu.