Ta đã đi qua bao mùa giông bão, chứa trên vai nghìn nỗi đắng cay,
giữa nhân gian mịt mờ hư ảo chỉ một tiếng chuông ngân sáng cả đêm dài.
Có chi đâu trong vòng tay niếu giử rồi cát bụi cũng trở về hư không.
Những khổ đau, oán hờn, mê lụi chỉ khiến ta quên lãng chính mình.
Ngồi lặng yên nghe hơi thở nhẹ, chợt nhận ra mình vốn an nhiên,
từng giọt sương trên cành lay động cũng đủ làm thế giới dịu êm.
Buông cho hồn như gió, buông cho kiếp nhẹ tênh,
buông để yêu thương còn lại, hoa anh chẳng soi lối vô minh.
Buông đôi dòng nước mắt, buông những chấp trước xưa.
Buông cho tâm ta rộng mở, nở nụ cười giữa chốn vô thường.
Đường trần gian lắm nỗi trói buộc, ta hoang mang giữa chợ đời đa đoan.
Chỉ khi buông, tâm hồn mới sáng, thấy trong ta là biển thanh thản,
như lá vàng lìa cành, như mây trắng thả trôi ngang trời.
Buông tất cả để rồi nhận ra ta với đời vốn chẳng cách rời.
Buông cho hồn như gió, buông cho kiếp nhẹ tênh,
buông để yêu thương còn lại, hoa anh chẳng soi lối vô minh.
Buông đôi dòng nước mắt, buông những chấp trước xưa.
Buông cho tâm ta rộng mở, nở nụ cười giữa chốn vô thường.
Buông đôi dòng nước mắt, buông những chấp trước xưa.
Buông cho tâm ta rộng mở, nở nụ cười giữa chốn vô thường.
Buông đi nhé, hỡi tâm mệt mỏi,
buông đi rồi ánh sáng rạng ngời trong tĩnh lặng,
nghe đời an trú, buông để về với chính ta thôi.