Verse 1:
[C2]...Con hỏi ước mơ của [Bm11]mẹ thế nào
Đã [Am11]quá lâu, chẳng còn [D2]ai hỏi mẹ như [G2]thế
[C2]...Suýt chút nữa, mẹ cũng quên mình [Bm11]từng thế nào.
Cũng [Am11]có ước mơ, mơ được [D2]sống cuộc đời [G2]riêng mình.
[C2]...Khi còn bé, mẹ ước sau [Bm11]này lớn lên
Mẹ [Am11]sẽ tung bay, đi [D2]khắp chân trời nhân [G2]thế
[C2]...Rồi bỗng nhiên một ngày, [Bm11]trong mẹ có [Em11]con
Ước [Am11]muốn khi xưa đã [D2]hóa ra con từ [G2]bao giờ...
ĐK:
Mẹ cũng quên dần [C2]quên, ước [D2]mơ của mẹ là [G2]gì
Mẹ vẫn đang bận [C2]lo, làm sao [Bm11]có một bữa cơm [Em11]no
Ngoài kia thế [C2]giới bao la rộng [D2]lớn còn thế giới [Bm11]của mẹ chính là [Em11]con
Là niềm vui [Am11]của con, [D2]là ngôi nhà, [G2]là gia đình.
VERSE 2
[C2]...Vài năm trước mẹ vẫn thấy [Bm11]con đùa vui trước sân
Thế [Am11]mà giờ đây, con [D2]lớn nhanh sau ngần [G2]năm ấy
Rồi con cũng [C2]có ước mơ riêng mình và con cũng [Bm11]cố gắng theo hết [Em11]mình
Con [Am11]ơi, hãy [D2]ước mơ thay phần [G2]mẹ.
ĐK:
Mẹ cũng quên dần [C2]quên, ước [D2]mơ của mẹ là [G2]gì
Mẹ vẫn đang bận [C2]lo, làm sao [Bm11]có một bữa cơm [Em11]no
Ngoài kia thế [C2]giới bao la rộng [D2]lớn còn thế giới [Bm11]của mẹ chính là [Em11]con
Là niềm vui [Am11]của con, [D2]là ngôi nhà, [G2]là gia đình.
Ước [Am11]muốn khi xưa, mẹ [D2]cất lại, như một [G2]kỷ niệm