[Verse 1]
Bước lặng thầm về trên đường quê lối khuya còn ai ?
[Am]Ngỡ rằng tình dài lâu cùng nhau nắm tay bạc [G]đầu
Mắt lệ đọng giọt buồn, phận em gửi trao về [Em]anh
Để giờ người đành tâm, đề tên ai trên thiệp [Am]hồng ?
[Verse 2]
Dáng lụa là người ta thành đô ở nơi giàu [Am]sang
Tủi phận mình nghèo nên tình duyên trắng tay phũ [G]phàng
Khép lại một chuyện tình, ngày mai pháo hoa rộn [Em]vang
Bước cùng người về dinh, biệt ly cách chia đôi [Am]mình !
[Điệp khúc]
Giờ thân em như hoa kia nhạt [Am]màu,
Mang đớn đau em ôm trọn buồn [G]sầu...
Ừ thì cứ khóc cho vơi đi nỗi [Em]đau
Gào thét trong [Am]lòng !
Trời ban duyên nhưng ko ban nợ [Am]mình,
Thôi chúc anh nên duyên cùng người [G]tình,
Làng mình rộn rã chỉ có mỗi em là
Người lạ đứng [Em]xa...
[Verse 3]
Nay anh bên người ta lụa là gấm hoa thế [Am]mà
Quên con sông ngày xưa từng chiều nhẹ trôi yên [G]ả
Trăng nay không còn soi, rượu nồng thấm môi mất [Em]rồi
Đã đến lúc em dốc cạn tình để mình yên [Am]thôi!
[Verse 4]
Ngày mai làng quê ta thêm rộn [Am]ràng
Đoàn người rước dâu đi về ngang,
Có dáng ai buồn chẳng dám chúc [G]duyên
Giọt lệ chứa chan...
[Bridge]
Đời em hồng nhan như cây lục [Em]bình
Chờ dòng nước lên mà trôi,
Môi son má phấn để làm gì [Am]
Chỉ còn đơn côi!