[Am]Đèn buông xuống, anh lại lao vào những cuộc[Dm] vui
Từng[G] nghĩ mình, là kẻ thắng chẳng chút ngậm[C] ngùi
Bao đóa hoa [Dm]qua đường, chỉ là thoáng[Am] hương bay
[D]Chưa từng biết rung[F] động, chưa từng biết[E] cơn say.
Anh có một[Am] gia đình, nhưng lòng để ngoài[Dm] hiên
Vợ hiền và con[G] thơ, chẳng giữ nổi chân[C] điên
Anh tự hào mình [Am]giỏi, làm chủ mọi cuộc[Dm] chơi
Trái tim đầy sỏi[E] đá, chẳng để ý một[Am] ai.
Rồi ngày đó cũng đến, anh gặp ánh mắt[Dm] em
Chỉ định vui một[G] chốc, trong những đêm nhá[C] nhem
Nhưng nụ cười dịu[Am] dàng, từng câu nói ngây[Dm] thơ
Làm gã điên sành [E]sỏi, bỗng [E7]chốc hóa dại[Am] khờ.
Anh bắt đầu lo sợ, khi điện thoại rung [Dm]lên
Nhớ nụ cười ánh[G] mắt, nhớ cái góc phố [C]quen
Thương một người con[Am] gái, thương đến mức đau [Dm]lòng
Kẻ bất bại ngày[E7] ấy, giờ trắng tay đứng [Am]nhìn.
Trò chơi này anh thắng, nhưng cuộc đời anh [Dm]thua
Yêu em nhiều như [G]thế, nhưng chỉ là người dưng[C] mua
Cay đắng nhìn em [Am]khóc, anh bất lực buông[Dm] tay
Kẻ đi săn ngày[E7] trước, giờ gục ngã đêm [Am]nay.
Trò chơi này anh thắng, nhưng cuộc đời anh[Dm] thua
Yêu em nhiều như[G] thế, nhưng chỉ là người dưng[C] mua
Cay đắng nhìn em [Am]khóc, anh bất lực buông[Dm] tay
Kẻ đi săn ngày [E7]trước, giờ gục ngã đêm [Am]nay.
Trò chơi này tôi thắng, nhưng cuộc sống tôi[Dm] thua
Kẻ bất bại[E] nay, thất bại[Am] rồi...