[Bm] Sofa hai người... sao lạnh ngắt?
Nhìn nhau im [Em]lặng... chẳng buồn thắc mắc.
Anh ôm điện[A] thoại... em quay mặt đi.
Thôi thế là [F#]hết... chẳng còn lại[Bm] gì.
Người đến trước... có tất cả rồi.
Kẻ đến[G] sau... [A]cay đắng [D]bờ môi.
Cố bước[Em] qua... ôm lấy lặng thầm.
Nuốt nước[F#] mắt... rơi xuống[Bm] ngàn dặm.
Trót yêu rồi... trót yêu rồi... người có[Em] chủ!
Trái tim [A]này... biết bao giờ... mới hận [D]đủ?
Mượn [Bm]bình yên... mượn bình yên... rồi [Em]trả lại!
Mối duyên [F#7]thừa... chẳng tương lai... cứ [Bm]kéo dài!
Người ta hạnh phúc... ấm êm... một đời.
Còn anh đứng [Em7]khóc... ướt mi... nghẹn lời.
Tự trách lòng [A]mình... đến trễ... thời gian!
Để ôm một [F#]mối... tình duyên... trái [Bm]ngang.
Thấy người [Bm]ta... chăm sóc cho em.
Bao mộng mơ... vụn vỡ tan nhanh.
Dẫu rất[Em] yêu... cũng phải đứng sau.
Giấu tổn[F#] thương... tự mình [B5]ôm đau.
Người đến[Bm] trước... có tất cả rồi.
Kẻ đến [G]sau... [A]cay đắng[D] bờ môi.
Cố bước[Em] qua... ôm lấy lặng thầm.
Nuốt nước[F#] mắt... rơi xuống [Bm]ngàn dặm.
Trót yêu rồi... trót yêu rồi... người có[Em] chủ!
Trái tim [A]này... biết bao giờ... mới hận[D] đủ?
Mượn bình[Bm] yên... mượn bình yên... rồi [Em]trả lại!
Mối duyên [F#7]thừa... chẳng tương lai... cứ[Bm] kéo dài!
Trót yêu rồi... trót yêu rồi... người có [Em]chủ!
Trái tim [A]này... biết bao giờ... mới hận[D] đủ?
Mượn bình [Bm]yên... mượn bình yên... rồi [Em]trả lại!
Mối duyên [F#7]thừa... chẳng tương lai... cứ [Bm]kéo dài!
Người ta hạnh phúc... ấm êm... một đời.
Còn anh đứng [Em]khóc... ướt mi... nghẹn lời.
Tự trách lòng[A] mình... đến trễ... thời gian!
Để ôm một [F#]mối... tình duyên... trái [Bm]ngang.
[Em]Mượn một [F#m]chút bình [F#]yên... rồi trả [Bm]lại!