[Bm]Ngay từ đầu ta đâu có hứa gì
Cuộc tình dùng [G]thử thôi, [A]xem ai bước đi [D]trước.
Chẳng có giấy [Em]cam kết, chẳng có những thề[Bm] nguyền
Nên lúc anh rời[C#m] đi, em đâu thể bắt[F#m] đền.
Đèn đường [Bm]lên, thành phố thêm nhạt nhòa
Cố sửa chữa làm [G]chi một[A] món đồ đã [D]qua.
Lỗi hệ thống từ [Em]lâu, tim anh đã đổi [Bm]màu
Vậy thì tiếc nuối [Em]chi một người[F#m] không ở [Bm]lại?
[Bm]Khi hoàng hôn buông[Em] xuống, em nhận [Bm]ra
[Bm]Mối tình không bảo hành chẳng thể [F#]đi xa.
Anh hết hạn [G]yêu thương, em [A]cạn kiệt hy [D]vọng
Thì [Em]thôi ta buông[E7] tay... cho nhẹ [Bm]lòng.
Đừng gọi anh là kỷ [Bm]niệm! (shh)
Xác ướp vô[B5] hồn... từ nay đừng gọi tên.
Đừng gọi anh là kỷ [Bm]niệm! (yeah)
Lời [B5]nguyền Pharaoh... đã đến lúc vang [F#m]lên.
Đừng gọi anh là kỷ [Bm]niệm! (uh-huh)
Xóa[B5] sạch môi hôn... xóa sạch những hẹn thề.
Đừng gọi anh là kỷ [Bm]niệm! (go!)
Bước qua hầm [E7]tối... không một lối quay [Bm]về!
Chẳng còn khóc cho những điều đã cũ
Gom hết tàn dư gói vào quá khứ.
Từng lời nói ngọt ngào giờ như hàng thanh lý
Chẳng còn chút giá trị, giữ lại làm [Bm]chi?
Đời quá [Bm]ngắn đâu thể hoài chờ đợi
Một người xem tình [F#m]yêu như trò chơi đổi [Bm]dời.
Anh đi đường của[Em] anh, em tìm hạnh phúc[Bm] mới
Không oán trách một [F#m]câu, không tiếc nuối nửa [Bm]lời.
[Bm]Khi hoàng hôn buông [Em]xuống, em nhận [Bm]ra
Mối tình không bảo hành chẳng thể đi[F#m] xa.
Anh hết hạn [G]yêu thương, em[A] cạn kiệt hy [D]vọng
Thì [Em]thôi ta buông [E7]tay... cho nhẹ [Bm]lòng.
Đừng gọi anh là kỷ [Bm]niệm! (shh)
Xác ướp vô[B5] hồn... từ nay đừng gọi tên.
Đừng gọi anh là kỷ [Bm]niệm! (yeah)
Lời [B5]nguyền Pharaoh... đã đến lúc vang [F#m]lên.
Đừng gọi anh là kỷ [Bm]niệm! (uh-huh)
Xóa[B5] sạch môi hôn... xóa sạch những hẹn thề.
Đừng gọi anh là kỷ [Bm]niệm! (go!)
Bước qua hầm [E7]tối... không một lối quay [Bm]về!