Capo 4
Tone [D]
[Gmaj7]Có lẽ do duyên trời mà mình tìm ra nhau [F#m7]cứ thế nhắn cho em đôi lời dù phải đợi bao lâu.
[Em7]Một tương lai nhẹ nhàng như [A11]mơ chợt về trong ánh [Dmaj7]mắt
[Gmaj7]Thoáng thấy tên em hiện làm cho anh vui [F#m7]hai nơi không gian ngăn cách hóa ra chẳng còn xa xôi
[Em7]Phút giây được nghe [A11]tiếng em khẽ [Dmaj7]cười
Anh không còn [Gmaj7]cô đơn nữa mọi tan vỡ dường như hóa cơn mưa dịu êm khi
[F#m7]Mà em đến đàn ngân tiếng vầng trăng cũng như đang dõi theo
Những [Em7]điều mà anh thật lòng muốn nói [A11]rằng giờ đây anh cũng đã
[Dmaj7]Biết tương tư mong nhớ thế nào biết nơi đâu để anh tìm em
[Gmaj7]Từng đêm trắng, tự lo lắng tựa cơn gió tan theo làn sương
Khi [F#m7]chợt nhìn thấy mọi cảm xúc của nhân gian để trong anh mãi
Xinh [Em7]đẹp một người luôn cho anh biết [A11]nơi để anh thuộc [Dmaj7]về
Mỗi giờ chơi [Gmaj7]ta lại vui loanh quanh Đđ làm nhiều hơn thâu đêm.
Bên em là [F#m7]nơi anh thôi lạc lối trong tim giờ chỉ còn gọi tên em.
Bao nhiêu điều [Em7]anh chưa dám nói tương lai mà [A11]anh luôn nghĩ tới
Mong sao là [Dmaj7]hai ta dù cho bão giông vẫn có đôi tựa vào nhau
[Gmaj7]Ta đứng giữa muôn hoa khi bình yên chẳng khiến bao xa
Bao phiền [F#m7]lo cứ thế lại biến tan theo sương đêm nhạt nhòa
Ở nơi [Em7]đó chỉ có đôi ta mùa đông [A11]cũng thấm thoắt trôi qua Xuân này [Dmaj7]có em là nhà.
[Gmaj7]Lời em nói dịu dàng [F#m7]tựa mây trôi tia nắng [Em7]nhẹ lật [A11]lên khóe [Dmaj7]môi.
[Gmaj7]Cười theo gió, đều dành [F#m7]riêng em thôi ngân câu [Em7]ca chỉ để [A11]thấy em khẽ [Dmaj7]cười.
Anh không còn [Gmaj7]cô đơn nữa mọi tan vỡ dường như hóa cơn mưa dịu êm khi
[F#m7]Mà em đến đàn ngân tiếng vầng trăng cũng như đang dõi theo
Những [Em7]điều mà anh thật lòng muốn nói [A11]rằng giờ đây anh cũng đã
[Dmaj7]Biết tương tư mong nhớ thế nào biết nơi đâu để anh tìm em
[Gmaj7]Từng đêm trắng, tự lo lắng tựa cơn gió tan theo làn sương
Khi [F#m7]chợt nhìn thấy mọi cảm xúc của nhân gian để trong anh mãi
Xinh [Em7]đẹp một người luôn cho anh biết [A11]nơi để anh thuộc [Dmaj7]về