Bình minh thức [D] giấc nắng cười bên khung [Bm] cửa
Giọt cà phê [Em] rơi chầm [A] chậm đón ngày sang
Ta hít một [Em] hơi ôi [D] trời cao xanh [G] quá!
Lòng bỗng nhẹ [A7] tênh tựa mây trắng lang [D] thang.
Trong khuôn viên nhỏ thoảng mùi hương lúa [G] mới
Bữa cơm sum [A7] vầy ấm áp đến lạ [D] thường
Ánh mắt thân [G] quen trao nhau không cần nói
Chỉ thế mà [A7] thôi là đủ để yêu [D] thương.
Ôi hạnh phúc giản đơn khi ta còn hơi [G] thở
Trái tim vẫn xôn [A7] xao khi gió mới sang [D] mùa
Chẳng cần cao [Bm] sang, không còn giận hờn vô [D] cớ
Chỉ một ánh [A7] nhìn cũng đủ ấm chiều [D] mưa…
Ôi hạnh phúc giản đơn là khi ta còn [G] nhớ
Còn thấy bình [A7] minh, còn ai đó vẫn [D] chờ
Một lời cảm [Em] ơn, một nụ cười rất [A] nhỏ
Cũng làm ấm lòng [A7] ta dù cả ở trong [D] mơ.
Cà phê mỗi sáng, tiếng cười vui rôm [Bm] rả
Bạn bè bên [Em] nhau trò [A] chuyện dưới vòm cây
Ta nhấp một [Em] hơi [D] sao mà say mê [G] quá!
Hạnh phúc giản [A7] đơn là vui với nhau [D] đây.
Sân si buông bỏ nhẹ lòng như chiếc [G] lá
Nắng mưa trong [A7] đời cũng đến rất lạ [D] thường
Hãy cứ an [G] nhiên như mây cao đợi nắng
Hạnh phúc giản [A7] đơn là sống với yêu [D] thương.