(Ngâm)
Bài thơ tình tôi viết tặng em
Là bài thơ tôi kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng sẽ viết thành thơ.
(Hát)
1. [Am] Gặp nhau tự bao [Am] giờ hai chiếc dép [C] kia
Có nói yêu nhau [C] đâu mà không rời nửa [Am] bước
Cùng gánh [F] vác những [A7] nẽo đường xuôi [Dm] ngược
Lên thảm [G7] nhung xuống cát bụi cùng [C] nhau [E7].
Cùng bước cùng [Am] mòn không kẻ thấp người [C] cao
Cùng sẻ [E7] chia sức [A7] người đời chà [Dm] đạp
[Am] Dẫu nhục dẫu [G] vinh không đi cùng người [F] khác
[Am] Số phận chiếc [E7] này phụ thuộc chiếc [Am] kia.
Chorus :
[C] Nếu ngày [Am] nào một chiếc dép mất [Dm] đi
Mọi thay [Am] thế đều [A7] nên khập [Dm] khiễng
Giống nhau [G] lắm nhưng [G7] người đời vẫn [C] biết
Hai chiếc [F] này chẳng [E7] phải một đôi [E7] đâu.
Cũng như [Am] mình những lúc vắng [Dm] nhau
Bước hụt [F] hẫng cứ nghiêng về một [C] phía
Dẫu bên [Am] cạnh đã có người thay [Am] thế
Mà trong [Am] lòng nỗi nhớ cứ chênh [E7] vênh.
2. Khăng khít song [Am] hành đôi dép vô [C] tư
Không thề [Am] nguyền mà không hề giả [F] dối
Không ước [Dm] hẹn mà chẳng hề phản [E7] bội
Lối đi [B] nào cũng có mặt cả [E7] đôi.
Không thể thiếu [Dm] nhau trên mỗi bước đường [Am] đời
Dẫu một [F] chiếc ở một bên phải [Am] trái
Nhưng anh yêu [Dm] em bới những điều ngược [G] lại
Gắn bỏ đời [E7] nhau vì một lối đi [Am] chung