Capo 1
Tone [Em]
Đến bao [C]giờ thì [D]anh mới quên được [Em]người
Đến bao [C]giờ thì [D]anh thôi ngừng nghĩ [G]tới
Cứ loay [C]hoay trong đầu ngày [D]đêm phận [Bm]anh đôi số kiếp thấp [Em]hèn
Với sao [Am]được ngọc [Bm]ngà mà đòi thương [Em]em
Chẳng ai [C]ngờ người [D]yêu giờ đã thay [Em]lòng
Đúng hay [C]không, bao [D]năm trở thành công [G]cốc
Nhớ khi [C]xưa hẹn thề bên [D]nhau cần [Bm]chi nhung gấm sang [Em]giàu
Thế nhưng [Am]mà, nay [Bm]người phồn hoa nơi [Em]đâu
[C]Không một ai có [D]thể thay [Bm]thế được người anh [Em]yêu
Chuyện hợp [Am]tan tựa như cơn [D]gió xé đôi [G]cánh diều
Người [C]đi bỏ anh ở [D]lại chơi vơi thuyền [Bm]về bên ấy có [Em]bến neo đợi
[Am]Anh nơi này, [Bm]nhớ thương người, lệ [Em]cay cay
([Am]Anh nơi này [Bm]nhớ thương người… người [Em]có hay)