Capo 4
Nghèo phải bôn [Am]ba xa quê để mà đi kiếm [C]ăn
Chịu bao nhiêu khó [G]khăn cô đơn , gian khổ với nhọc [Am]nhằn
Phải DẬY, từ [Am]khi tinh mơ con làm cho đến [C]trưa
vội lùa nhanh miếng [G]cơm mang theo xong làm đến ca [Am]chiều !
Ngày lại ngày [Am]qua lương cũng nghèo nàn, có bấy [C]nhiêu
Tiền trọ vơi nước [G]nôi chi Tiêu trừ hết đâu Dư [Am]nhiều
Giọt lệ công [Am]nhân con rơi đành chịu thôi chứ [C]sao
Làm người ai chẳng [G]mong mưu sinh vươn mình để Sang [Am]giàu
Đời công nhân bất [F]công đêm đêm con toàn khóc trong [G]lòng
Vì làm siêng hỏng [Em]siêng họ cũng, vẫn chửi con triền [Am]miên
Tiền mồ hôi kiếm [F]ra ôi sao, nghiệt ngã quá mẹ [G]à !
Chẳng hề đơn giản [Em]như đưa tay ,xin xỏ tiên mẹ [Am]cha
Mẹ ợi con nhớ [F]quê, con đây rất muôn quay trở [G]về
Về thà ăn cá [Em]kho không lo không thấy ai cười [Am]chê
Chẳng mê chi ước [F]mơ công danh, ở những, nơi hoa [G]lệ
Mà song thân phải [Em]luôn cô đơn lẻ bóng nơi làng [Am]quê !