Để mỗi khi[F] đêm đến thì
Lòng ta[Em7] đau lắm vì
Thật ngu ngơ để người vội[Am7] đi
Rằng ta[G] không quý trọng
Làm thương đau nước mắt tràn[C] mi
Sẽ đợi em[F] đến cuối đường này
Cho có dù người ra[Em7] đi chẳng lời biệt[Am7] ly
Và mong[Dm7] sau kiếp này
Gặp lại[G] nhau tay nắm chặt[F] cùng nhau.