Kìa màn [C]đêm hiu [G/B]hắt,
Mang tên [Am7]em quay [A7]về trong ký [Dm7]ức,
Của [G]anh qua [C]thời gian
Chiều lặng [C]im nghe [G/B]gió
Đung đưa [Am7]cây,
Như [A7]là bao nỗi [Dm7]nhớ cuốn [G]anh trôi [C]về đâu ?
Này [F]gió đừng [G]hát,
Và [E7]mang nỗi nhớ [Am7]chạ̣y đi [F]quên âu lo,
Quên [G]hết suy tư [C]một đời. [C7]
[F]Mưa trong anh sẽ [G]vơi,
Nhưng [E7]đôi môi đang vấn [A7]vương,
[F]Chỉ tình cờ nhìn em rồi mang theo [G]những cơn đau thét gào.
Lạ lùng em [C]tới… [E7]hãy... tới [Am7]bên anh trong chiều đông xa vắng…
Mà [F]sao giờ đây nhìn [G]lại chẳng còn thấy [C]em.
Lạ lùng em [C]với.... [E7]gió... hát [Am7]lên câu ca làm anh thao thức,
Mà [F]bao say mê nồng [G]nàn giờ đã [C]phai mau
Kìa [F]nắng ngập [G]tràn, những giấc [E7]mơ lại vừa bay [A7]đi,
Gạt [F]hết cuộc đời lẻ loi. Thôi mình [G]anh, lại ngồi nhớ [C]em!
Hiển thị bình luận