Capo 4
Có lẽ duyên mình cách biệt từ [Em]đây thề hẹn trăm năm tan thành [Am]cát bụi
Nhìn em lặng bước quay [Em]đi, lệ nhoà thấm ướt mi [Bm]cay có lẽ [D]nào em đành thế s[Bm]ao
Khó giữ khi người trót lòng đổi [Em]thay nguyện thề trăng sao bao lời [Am]ước hẹn
Lời yêu tựa áng mây [Em]bay, nụ cười chất chứa sầu [Bm]cay thôi em về với người tình [Em]say.
Đêm [Em]nay, mình anh lặng lẻ nơi này còn [D]đâu hạnh phúc hôm [Bm]nào
Nay xa [Em]rồi ôm mối tơ [Bm]vương mai [G]đây, em lên kiệu cưới với [Em]người
Nồng [D]say tình ái bên [Bm]chồng Em bỏ lại mối tình lặng [Em]câm. [Bm] [Em]
Hãy để duyên tình chúng mình vùi [Em]chôn tình theo gió bay, phai mờ [Am]kỷ niệm
Màn đêm phủ kín con [Em]tim, giọt sầu tiễn bước chân [Bm]em thôi cam đành duyên tình [Em]vỡ tan