[Am]Tự nhiên xuất hiện ra một [Em]người chen vào đôi ta
Và [Dm]em dường như [G]cũng phải lòng người [C]ta
[Am]Họ vẽ hoa vẽ lá vẽ [Em]thêm nhung gấm lụa là
Và [Dm]anh dường như [Em]trở thành người thứ [Am]ba
Anh [Am]giống như quán trọ đời để em dừng [Em]chân tạm bợ nghỉ ngơi
Đến [Dm]khi gặp cuộc tình [G]mới em lại [C]muốn bên họ cả đời
Định [F]nghĩa sao được chữ [G]thương em chọn [Em]người ta chung [Am]đường
Anh [Dm]từ được thương bỗng [Em]hóa thành kẻ đơn [Am]phương
Người ta đến [Am]sau nhưng được ưu tiên anh đây đến [Em]trước nhận lấy ưu phiền
Hỏi thế gian [Dm]tình là chi làm [G]cho nhân thế đảo [C]điên
Người ta chỉ [Am]giống lữ khách sang sông nhưng lại được [Em]em o bế hết lòng
Quên mất một [Dm]người cùng [Em]em tát cạn biển [Am]Đông
Giờ nhìn người [Am]ta cướp lấy đóa hồng anh tiếc công [Em]lao bấy lâu vun trồng
Chẳng ai hiểu [Dm]được giọt [G]nước mắt người đàn [C]ông
Tự nhìn vào [F]gương thương bản thân mình bao năm rong [Em]ruổi theo đuổi chân tình
Giờ kết thúc [Dm]một chữ thương hóa [Em]thành hai chữ đơn [Am]phương