[Bb]Có lẽ chúng ta chẳng phải [Dm]cách xa
[Gm]Xóa hết những tháng năm mình [Cm7]đã qua[Bb7]
Ngày hôm [Ebmaj7]ấy mình [Ebm]đã nắm tay thật [Dm7]lâu
Lần [G7]cuối chúng ta gặp [Cm7]nhau
Bây giờ[C7] chỉ còn [F7]ký ức.
[Bb]Thoáng chốc đã mấy năm vội [Dm7]bước qua
[Gm]Có những nuối tiếc chưa từng [Cm7]nói ra[Bb7]
Dòng [Ebmaj7]ký ức tựa [Ebm]như đã quen từ [Dm7]lâu
Từ khi[G7] chúng ta chẳng [Cm7]còn bên [C7]nhau
(Như ta [F7]đã hứa)
Là vì [Bb]anh yêu em nhưng anh chẳng dám mở [Dm7]lời
Là vì [Gm]con tim anh nơi đây một lần yếu [Cm7]đuối[Bb7]
Là vì [Ebmaj7]khi cơn mưa vừa [Ebm]tan là ngày hai [Dm7]đứa phải cách [Gm]xa
Cả khoảng [Cm7]trời hôm ấy[C7],dường như chỉ [F]còn riêng anh
Rồi thời [Bb]gian trôi qua, mình như cơn gió mùa [Dm7]hạ
Rồi chợt [Gm]một mai đôi ta làm sao để anh viết [Cm7]tiếp?[Bb7]
Rồi một [Ebmaj7]mai hai ta nhìn [Ebm]nhau giữa góc [Dm7]phố nơi đông [G7]người
Có một [Cm7]người luôn nơi [C7]đây, chờ em [F7]mãi... là [Bb]anh.
Em có khỏe [Bb]không, khi lúc này không còn anh ở bên cạnh?
Nhớ đừng thức [Dm]khuya, mặc áo ấm, cơn mưa kia vẫn chưa tạnh
Em có đi [Gm]đâu, nhớ về sớm, những chuyện buồn cũng sẽ qua
Có nhớ về [Cm7]anh, những ngày đó hai [Bb7]ta từng là tất cả?
Anh vẫn như [Ebmaj7]trước, nghĩ về em trong lúc [Ebm]này từng phút và từng giờ
Em cứ việc [Dm]đi, nhưng em biết ở phía sau vẫn có anh đang chờ
Những cuộc điện [Cm7]thoại, dòng tin nhắn gửi [C7]đi nhưng không có ai hồi âm
Em cũng đừng [F]lo, anh vẫn ổn dù đôi khi vẫn muốn em sang thăm.
[Bb]Có lẽ chúng ta chẳng phải [Dm]cách xa
[Gm]Có những nuối tiếc chưa từng [Cm7]nói ra[Bb7]
Dòng [Ebmaj7]ký ức tựa [Ebm]như đã quen từ [Dm7]lâu
Từ khi[G7] chúng ta chẳng [Cm7]còn bên [C7]nhau
Như ta [F7]đã hứa
Là vì [Bb]anh yêu em nhưng anh chẳng dám mở [Dm7]lời
Là vì [Gm]con tim anh nơi đây một lần yếu [Cm7]đuối[Bb7]
Là vì [Ebmaj7]khi cơn mưa vừa [Ebm]tan là ngày hai [Dm7]đứa phải cách [Gm]xa
Cả khoảng [Cm7]trời hôm ấy[C7],dường như chỉ [F]còn riêng anh
Rồi thời [Bb]gian trôi qua, mình như cơn gió mùa [Dm7]hạ
Rồi chợt [Gm]một mai đôi ta làm sao để anh viết [Cm7]tiếp?[Bb7]
Rồi một [Ebmaj7]mai hai ta nhìn [Ebm]nhau giữa góc [Dm7]phố nơi đông [G7]người
Có một [Cm7]người luôn nơi [C7]đây, chờ em [F]mãi... là anh.
[Gm7]Rồi mùa thu qua dường như chẳng [Dm7]còn lại gì giữa [G7]chúng ta
[Cm7]Rồi thời gian cứ trôi đi, trong lòng [Dm]lại [Eb]cứ [F]nhớ
[Emaj7]Rồi mùa đông khi gặp nhau sẽ [Dm7]bên cạnh nhau như [G7]ngày xưa ấy
Bao [Cm7]nhiêu kỷ niệm nơi [C7]đây ta đã [F]mãi rời xa...
Là vì [C]anh yêu em nhưng anh chẳng dám mở [Em7]lời
Là vì con[Am7] tim anh nơi đây một lần yếu [Dm7]đuối[C7]
Là [Fmaj7]vì khi cơn mưa vừa [Fm]tan là ngày hai [Em7]đứa phải cách xa[A7]
Cả khoảng [Dm7]trời hôm ấy[D7], dường như chỉ [G]còn riêng anh
Rồi thời [C]gian trôi qua, mình như cơn gió mùa [Em7]hạ
Rồi chợt một [Am]mai đôi ta làm sao để anh viết [Dm7]tiếp?[C7]
Rồi một [Fmaj7]mai hai ta nhìn [Fm]nhau giữa góc [Em7]phố nơi đông người[A7]
Có một [Dm7]người luôn nơi đây[D7], chờ em [G7]mãi... là [C]anh.
Anh từng [C]nghĩ mình có cả thế giới khi gọi tên em ở trong căn phòng nhỏ
Anh đâu [Em]biết những ngày ta bên nhau là thời gian hạnh phúc nhất anh từng có
Nếu tình [Am]yêu là canh bạc thì anh thật tệ khi chưa kết thúc đã từ bỏ
Trong rất [Dm7]nhiều cách để sửa sai, anh chỉ biết lặng[C7] im đứng nhìn em ở đó.
Nếu ngày mai [Fmaj7]thiên hà này sụp đổ, điều duy [Fm]nhất anh muốn là bên em
Nếu tận cùng [Em7]vũ trụ chẳng còn chỗ, mình sẽ [A7]kiếm một tinh cầu êm đềm
Dẫu trái [Dm7]đất có xoay quanh mặt trời với khoảng cách bằng cả ngàn năm ánh sáng
Anh vẫn [G7]sẽ trên đường gặp lại em vì anh biết điều đó là xứng đáng.
Nhưng [C]vòng quay thời gian, thời lưu tàn nhẫn, dạy ta học cách buông tay
Và [Em7]tinh cầu bình an chở che hai đứa, giờ chỉ mình anh nơi đây
Em [Am]đã mang theo vệt nắng cuối cùng để căn phòng của anh chìm vào đêm tối
Khoảng trống[Dm7] ở giữa cả hai ta mông lung bằng vạn [C7]câu xin lỗi vẫn chưa kịp nói
Mất [Fmaj7]em như mất đi trọng lực, bỏ [Fm]mặc nỗi buồn rơi tự do
Anh [Em7]mất tất cả trừ ký ức, mọi[A7] thứ bây giờ anh tự lo
Con phố [Dm7]cũ nơi ta từng qua khi anh trở về đã chẳng có gì cả
Chưa [G7]từng nghĩ một ngày ta xa, chưa từng nghĩ một ngày mình thành người lạ.[C]