Capo 4
Khi bước vào [Am]yêu, tôi mới hiểu chữ ngờ yêu người lọc lừa, nhận lại đắng cay [Dm]sao
Thề thốt mà [G]chi, hẹn ước kia được [Am]gì khi tình nhân dối [G]trá, để đau lòng [Em]nhau
Ai nói vào [Am]yêu, mang niềm vui hạnh [C]phúc mà chỉ mình [G]tôi, ôm đắng cay đoạn [Am]trường
Người phụ tình [G]tôi, tìm vui khung trời [C]mới ôi đời tôi ai [Em]thấu, nỗi đau nghẹn [Am]ngào
Thời [Am]gian, không xóa được người xưa hoặc xóa được [G]không, vết thương trong [Am]lòng
Tôi có tội gì [G]đâu, tôi biết tôi dại [Am]khờ nên giờ ôm oan [G]trái, thấu chăng người [Em]ơi
Khi thói đời [Am]hay, ở đầu này trông [C]núi khác đừng đến tìm [G]tôi, cho mắt hoen lệ [Am]sầu
Một kiếp người [G]gieo, đời tôi đầy cay [C]đắng xin giã biệt tình [Em]nhân, tôi đã học chữ [Am]ngờ