Capo 3
anh nhớ từng [F]phút yên bình tay nắm tay nhớ khoảnh [Em]khắc đôi mình còn đắm say
chỉ vừa như [Dm]mới hôm nào mà [G]sao giờ lại xa [C]quá
anh vẫn [F]nhớ khi trời vừa nhá nhem qua [Em]đón em dạo cùng phố đêm
giờ thì [Dm]0 còn nữa cô [G]đơn thân với anh [C]thêm
Tại [F]sao giờ anh mới biết anh sai? Sao giờ [Em]anh mới xem em là ánh ban mai?
Làm em [Dm]đau như thế rồi [G]nay anh đòi quay [C]lại
[F]Luôn miệng nói yêu em dù chưa từng [Em]có phút giây muốn bên em
Chỉ đến khi mà [Dm]em rời xa, anh mới [G]nhớ những phút êm [C]đềm
Vì em đã [F]trao cho anh hết cả thanh xuân anh trả [Em]em cơn đau không nói nên lời
Vậy người đừng [Dm]trách thêm chi khi [G]em buông câu xa [C]rời
Từ [F]giờ em không phiền anh nữa Anh cũng [Em]không cần chờ em nữa
Em nguyện mang theo [Dm]hết bão giông trong lòng, chỉ [G]để lại người cơn [C]mưa
anh cố để [F]chi vậy rồi cũng ra như này cứ vun [Em]mối tình mặc tấm thân hao gầy
liệu có phút [Dm]giây nào người xót anh [G]không vậy mọi thứ chỉ để [C]anh gánh lấy
chẳng phút giây [F]nào anh hết yêu em mỗi lần ướt mi [Em]hoen là do anh nhớ em thêm
tại sao lại [Dm]nói yêu anh mà lại [G]để mi anh ướt [C]nhèm..
Anh hãy thôi [F]chờ em đi anh nhé, đôi mình đã [Em]xa
Em nói sẽ [Dm]về nhưng chỉ là [G]cớ để người buông [C]thả
Anh cứ đi [F]tìm một hạnh phúc mới [Em]nghĩ cho mình anh thôi
Giờ ta hai thế [Dm]giới khác nhau rồi, [G]chẳng còn là chung [C]đôi
Từ đầu anh [F]biết anh sai em à Mà lời xin [Em]lỗi chẳng dám nói ra
Nào ngờ [Dm]cái tôi của [G]anh lại là thứ giết đôi [C]ta
Lặng nhìn giây [F]phút ta cách xa nhau hàng triệu nỗi [Em]đau chẳng nói nên câu
Khoảnh [Dm]khắc mà anh nhận [G]ra... anh đã sai từ [C]lúc bắt đầu