Cài nhành hoa lên [Bbsus2] tóc, thương em hơn cả một chữ thương
Rồi bao đêm bật [Gm] khóc, lại ôm mặt vùi mình trước gương
Nhưng [Cm] nhớ quên hết ngày giờ, sao [Eb] bỗng trở nên dại vờ [F7]
Nhấp chén rượu nồng [Bbsus2] say, dòng lệ cay, cho quên [Bbsus2] đi những hao gầy
Ước em ở [Gm7] đây, trong vòng tay, xoa dịu [Gm7] anh khi yếu đuối
Nhưng sẽ [Cm7] không thể nào xảy ra, một [Ebm6]-(001312) viễn cảnh như vậy cả
Tụi mình [Eb7] đặt dấu [F7] chấm hết [Bbsus2] rồi
Bao nhiêu lâu ta bên nhau giờ đây [Bbsus2] quá đủ rồi
Trái tim cũng đã [F] báo động rồi
Anh nghe một tin [Gm7] quá động trời
Buông tay dứt khoát chỉ vì [Eb] câu nặng lời
Phá đi hết những kỉ [Eb] công
Rất yêu nhưng ở lại thì [F] không
Ta cứ chôn vùi tất cả
Những [Bb] năm tháng ấy
Chẳng ai nắm lấy, vì [Bb7] ai
Vậy là hoa rơi hữu [Eb] ý, hay em chỉ vô tình nhặt [F] lên
Vầng trăng đang khóc [Dm7] thay cho tâm trạng của anh ngay lúc [Gm7] ấy
Đớn đau anh xin nhận [Eb] hết về anh [F] thôi
Chuyện đủ [Bb] rồi