[Verse 1]
Ta [E] dốc can lòng mang cả tương lai đặt [A] vào tay em.
Gom hết chân [F#m] thành chỉ mong đổi lại một [B7] giấc bình [E] yên.
Anh thương em [E] lắm, người đàn bà mang trên vai bao nặng [A] nề.
Danh nghĩa đơn [F#m] thân đêm về ôm hết những câu hỏi [B7] không [E] tên.[Pre-Chorus]
Anh thương em [A] hơn cả thanh xuân đã [E] lỡ.
Hơn những con [F#m] đường gió chờ, hơn những điều anh chưa gọi [B7] tên.
Nếu đời [A] em chỉ toàn bão giông kéo [E] đến.
Để anh làm người đứng [F#m] bên che cho em một giấc bình [B7] yên.[Verse 2]
Anh biết em [E] sợ, sợ thêm một lần đặt nhầm niềm [A] tin.
Sợ sáng mai thức [F#m] dậy lại phải tập quen với chữ "một [B7] mình".
Nên anh lùi [E] lại chẳng dám đòi hỏi em điều gì [A] hơn.
Chỉ muốn gần [F#m] cạnh để em quen dần với hai tiếng "chờ [B7] đợi".
(Hề hề hê...) [Chorus]
Nếu mệt [E] quá tựa vai anh một lát [G#m] thôi, không cần hứa.
Chỉ cần [A] em đừng vội đi [B7] mất.
Anh xin chọn đứng [C#m] sau là người cuối cùng em nhớ [G#m] đến.
Chỉ cần đến cuối [A] cùng trong bình yên ấy có tên [B7] anh.(Lặp lại Pre-Chorus & Chorus)[Outro]
Nếu đời [A] em chỉ toàn bão giông kéo [E] đến.
Để anh làm người đứng [F#m] bên... Và che cho em một giấc bình [B7] yên [E]!