Capo 1
Ngoài [Dm]trời đang mưa, người cười đong đưa, chữ [Am]buồn kéo đến gõ cửa.
Nỗi [Bb]buồn day dưa, rót [C]cạn ly chưa? Để [F]anh uống hết cho vừa.
Biển [Dm]rộng ôm sông, bầu trời ôm mây còn [Am]anh thì ôm ai đây ?
Uống [Gm]cạn ly đầy, anh [Am]lại buồn lòng [Dm]khi say
Một [Dm]người mập mờ lập lờ thì được em yêu, đến mức [Am]dại khờ.
[Bb]Giống đóa hoa tường vi, [C]ví như mối tình si, yêu và [F]thương chẳng hề nghĩ suy
Còn [Dm]người thật lòng rõ ràng thì lại “được em”, tuyệt nhiên ngó [Am]lơ
[Gm]Chỉ mong hoa tường vi, [Am]trái tim không tổn thương, toả [Dm]ngát hương.
VERSE 2
Chuyện [Dm]tình mong manh, tàn vài ba canh nỗi [Am]nhớ anh phải để dành
Một [Bb]phần cho anh, chín [C]phần cho em anh [F]say khướt với thực tại
Vội [Dm]nhìn xung quanh, một màu mây đen trời[Am] buồn xé khúc ca lòng.
Khúc[Gm] ca dang dở tiếng [Am]thở nghẹn lòng, em [Dm]còn đợi người ta không ?
Một [Dm]người mập mờ lập lờ thì được em yêu, đến mức [Am]dại khờ.
[Bb]Giống đóa hoa tường vi, [C]ví như mối tình si, yêu và [F]thương chẳng hề nghĩ suy
Còn [Dm]người thật lòng rõ ràng thì lại “được em”, tuyệt nhiên ngó [Am]lơ
[Gm]Chỉ mong hoa tường vi, [Am]trái tim không tổn thương, toả [Dm]ngát hương.
BRIDGE
Dòng [Bb]đời vô cớ, để [Am]mình gặp gỡ chẳng [Bb]mong duyên nợ để [F]tình bơ vơ
Và [Dm]loài hoa ấy yêu [Am]thương đến mấy chẳng [Bb]thể giữ lấy…[Gm] [A7]
Một [Dm]người mập mờ lập lờ thì được em yêu, đến mức [Am]dại khờ.
[Bb]Giống đóa hoa tường vi, [C]ví như mối tình si, yêu và [F]thương chẳng hề nghĩ suy
Còn [Dm]người thật lòng rõ ràng thì lại “được em”, tuyệt nhiên ngó [Am]lơ
[Gm]Chỉ mong hoa tường vi, [Am]trái tim không tổn thương, toả [Dm]ngát hương.