1. Hằn [F] sâu trong đôi mắt kia, điều anh muốn [Am] nói, là [Dm] gi?
Cho dù ngàn [Bb] lời nói dối, dù [C] anh đã thuộc [F] về ai.
Tình yêu [Bb] hỡi như trò chơi, trót [Am] mang say đắm cho nhau
Cớ [Gm] sao người hay gian dối, cho [Bb] trái tim mang [C] niềm đau
2. [F] Biết anh không nhận ra, dù em đã [Am] cố gọi [Dm] tên anh
Anh vội vàng [Bb] bước thật nhanh, mặc [C] em với những [F] đêm dài
Thời gian [Bb] dễ đâu nhạt phai, nỗi [Am] đau còn đắng trong tim
Cớ [Gm] sao màn đêm dẫn lỗi, rời [Bb] xa con đường hạnh [C] phúc
Dẫu biết bao đêm đắng [F] cay anh ơi, niềm [Am] vui nào trong nỗi [Dm] sầu
Vì em đánh [Bb] mất con tim tình đầu, hay vì [Gm] anh bao đêm dối [C] gian
Đã biết đêm về nỗi [F] đau buông lơi, mùa [Am] Xuân nào ai vẫn [Dm] chờ
Vì anh trót [Bb] lỡ con tim dại khờ, khi hằng [Gm] đêm thao thức khôn [C] nguôi,
cho ta không về đơn [F] côi.
[Bb] Dù rằng em không [C] nói, mỗi khi thấy [Am] anh bên người yêu [Dm] mới
Chỉ là [Gm] em lặng thầm nỗi [C] đau, chưa thể một [F] ngày xoá nhoà [F7]
Nhìn [Bb] anh, ngoảnh mặt bước [C] đi, như ta chưa [Am] từng đã đến bên [Dm] nhau
Dù em đã [Bb] cố gọi tên, như bao [Bbm] lần, anh lạnh lùng quay [C] lưng
Lên Tone [F#] ----------
ĐK: Dẫu biết bao đêm đắng [F#] cay anh ơi, niềm [Bbm] vui nào trong nỗi [Ebm] sầu
Vì em đánh [B] mất con tim tình đầu, hay vì [Abm] anh bao đêm dối [C#] gian
Đã biết đêm về nỗi [F#] đau buông lơi, mùa [Bbm] Xuân nào ai vẫn [Ebm] chờ
Vì anh trót [B] lỡ con tim dại khờ, khi hằng [Abm] đêm thao thức khôn [C#] nguôi,
cho ta không về đơn [F#] côi.