làm người yêu anh nhé baby
Em lặng im còn anh thì [C] ngồi ngẩn ngơ nhìn khuôn [G] mặt ngây thơ đó
Em hững [Am] hờ quá nên anh lo [Em] sợ bơ vơ
Đợi [F] chờ đôi [G] mắt ngoan em [Em] ngại ngùng ngó [Am] sang
Anh thẫn [F] thờ, bơ phờ, đôi mắt [G] mơ
2. Anh đã cố đổi thay để [C] mạnh mẽ hơn vì anh [G] sợ cô đơn
Nói yêu má [Am] hồng, mắt cong, bờ môi [Em] mọng rất khó
Vì [F] lo trong [G] trái tim [Em] em đã có [Am] ai
Nhưng nếu [F] yêu em là sai thì anh đây không cần [G] đúng.
ĐK: Người yêu ơi hãy [C] yêu mình anh được [G] không?
Từ giờ và sau này [Am] xua lạnh hơi đêm mùa [Em] đông
Là ngày ta xum vầy [F] khoả lấp con tim hao [C] gầy lấp trống
Tình yêu đong đầy hãy [F] để anh chứng minh cho em [G] thấy
Người yêu ơi [C] yêu thì có gì [G] sai? (Đâu có sai)
[Am] Không là anh thì [Em] ai?
Để anh đưa em [F] về là tình yêu mãi [C] mê
Mặc kệ người ta cười [F] chê bởi vì tình yêu là [G] thế
Làm người yêu anh nhé? [C] Babe! [G]
Rồi làm vợ anh nhé? [Am] Babe!! [Em]
Làm người yêu anh nhé? [F] Babe!!
Rồi làm vợ anh nhé? [C] Babe!!
Oh oh [F] oh wo wo [G] oh
---
nụ cười 1820
Những năm tháng [C]ấy, mình đã đi [G]qua
Những đôi mắt [Am]ấy, nhìn về phương [Gm7]xa [C7]
Dù có bao gian [F]khó hãy nhớ, nụ cười [Em]là món [Am]quà
Là [Dm]la la lá la [G]la
Đời đổi [C]thay, thế giới vẫn [G]quay
Tuổi thanh [Am]xuân, như gió như [Gm7]mây [C7]
Cười thật tươi lên, [F]khi đôi môi ta còn [Em]đỏ [Am]mọng
Năm tháng [Dm]ấy quay lại đc [G]không?
Những tháng ngày năm [C]đó ta đã cười thật [G]tươi
Mười tám đôi [Am]mươi những nụ cười đẹp nhất [Gm7]đời [C7]
Dẫu gian [F]khó, dẫu phong [Em]ba
[Am]Hiên ngang [Dm]bước, sóng gió sẽ [G]qua.
Những tháng ngày năm [C]đó anh cũng cười thật [G]tươi
Có đôi lời yêu [Am]em anh vẫn chưa dám ngỏ [Gm7]lời [C7]
Yêu bầu trời năm [F]ấy cùng ngàn vệt [Em]nắng ở [Am]cuối trời
Vẫn [Dm]nhớ bóng dáng đôi [G]mươi nhớ nụ cười xuân [C]thời
---
Xem như tôi đã cưới được cô ấy
[C]Làn gió khẽ, thổi [G]nhẹ hoa rơi, làm tôi [Am]nhớ tới một [Em]người
[F]Thời thơ ngây, [C]biết yêu ghét là gì, [Dm]tôi vô tư làm em ướt [G]mi
[C]Và có lẽ, định mệnh [G]là chia ly, định mệnh [Am]đã mang em [Em]đi
[F]Ở thế giới đông [C]đúc xô bồ, [Dm]tôi luôn nhớ về em ngày [G]xưa
ĐK:
Phòng [C]em tôi đã từng nằm, uống [G]ly nước em uống thừa
Ăn [Am]cơm em bỏ dở, ngắm [Em]em lúc xinh như mơ
Và [F]cũng đã thấy mặt mộc sáng [C]mơ lúc em thức dậy
Như [Dm]vậy chẳng phải là từng được cưới [G]em hay sao?
Và [C]tôi cũng sẽ thừa nhận mãi [G]không thể quên được người
Tôi [Am]nhắm mắt mộng mị cũng [Em]mơ có em bên đời
Mà [F]không may sao định mệnh [C]chỉ cho tôi được quen
Nhưng [Dm]không cho phép [G]tôi có được em [C].....
----
50 năm về sau
May mắn cả [C]đời này của tôi là đã [Em]gặp đúng được người
Lúc em [F]vừa hay yêu tôi, và [G]tôi cũng yêu người
Những tháng ngày [E7]chênh vênh khó khăn chẳng còn ôm [Am]cô đơn một mình
Bên cạnh [F]nhau trọn vẹn xây nên [G]gia đình.
Diễm phúc cả [C]đời này của tôi là có [Em]thể ở bên người
Cũng chính [F]là em đưa tôi, khỏi [G]bóng tối rối bời
Khoảnh khắc mà [E7]đôi ta thấy nhau lời hẹn ước [Am]từ trong ánh nhìn
Nửa đời [F]còn lại, dành cho [G]em.
Nguyện cầu đến [C]năm mươi năm về sau được quấn [G]quýt luôn bên cạnh nhau
Ngồi trên [Am]xích đu trông hoàng hôn cảm nhận ánh [Em]nắng khi lam chiều buông
Gió la [F]đà nhẹ nhàng lướt qua sông xuôi [Em]dòng lãng đãng về [Am]xa
Hàn huyên [Dm]những ngây thơ khi xưa thuở ta [G]mới có nhau đón đưa…
Nguyện cầu đến [C]năm mươi năm về sau được gắn [G]bó, không xa rời nhau
Dù mái [Am]tóc khi ấy bạc phơ thì mình vẫn [Em]nói những câu thương nhớ
Tay đan [F]vào bàn tay của nhau trong yên [Em]lặng nép khẽ mái [Am]đầu
Khoảnh khắc [Dm]đó có lẽ chính là đã trải [G]qua trọn đời [C]có nhau…
-- đơn giản anh yêu em
CAnh chẳng còn [G]nhớ cảm giác đầu [Am]tiên gặp em thế [Em]nào
Chỉ [F]biết được rằng anh [C]thấy bồi hồi
Dường như [Dm7]anh đã trót yêu [G]em.
[C]Mọi người xung [G]quanh từng nói
Về [Am]em chẳng như anh [Em]nghĩ
Bỏ [F]ngoài tai thôi, dù [C]đúng hay sai
Anh [Dm7]vẫn yêu [G]em đậm [C]sâu.
Chưa một [Am]lần anh thấy hối [Em]hận
Vì [F]những gì anh đã [C]chọn
Anh biết [Am]rằng trên thế giới [Em]này
Chẳng còn [F]lại một người như [G]em.
Đk:
Anh chẳng [Am]thể nào ngừng yêu [Em]em
Vì niềm [F]vui bên [G]em quá [C]lớn
Dẫu thế [Am]nào anh sẽ chẳng bằng [Em]lòng
Để [F]mất em trong cuộc [G]đời.
Nếu thật [Am]lòng em còn hoài [Em]nghi
Thì lặng [F]yên nghe [G]anh nói [C]nhé
Anh có [Am]một tình yêu rất đơn [Em]giản
Đơn [F]giản như chính con người [G]anh
Rất chân [Am]thành.