Capo 1
Nếu anh có người [C] mới chỉ cần [D] nói với em một [Em] lời
Em sẽ buông bàn [C] tay tiễn biệt [D] anh tới bên ai [G] kia
Thật sự [C] em rất vị [D] tha nhưng [Bm] người lại dối [Em] trá với [Am7] em
Anh thấy có được [B7] không?
Người ta [C] nói ta là [D] đôi hạnh [Bm] phúc nhất trần [Em] đời
[Am7] Nhưng người ta chỉ [D] thấy bên ngoài mà [G] thôi
Lời nói [C] dối chân thật [D] nhất là "[Bm] anh chưa bao [Em] giờ hết [Am7] yêu"
Hay "[Bm7] chỉ yêu mình [Em] em".
ĐK:
Anh muốn khoảng cách hai [Em] ta từ thương trở nên lạ [Bm] xa
Đâu biết sẽ có một [C] ngày hoa [D] lá trở thành sỏi [G] đá
Anh nói anh có em [Em] rồi tại sao lại thương người [Bm] ta
Em chỉ là kẻ được [Am7] mời đến [Bm7] xem bạn đời của [Em] anh.
Kí ức anh vứt đi [Em] đâu phải chăng ở nơi vực [Bm] sâu
Em cố lao xuống em [C] nhặt để [D] ghép lại bằng nước [G] mắt
Đau lắm cũng phải chấp [Em] nhận rằng mưa là của trời [Bm] mây
Chỉ là ngang [Am7] qua sao cây [Bm7] lại mọc ra [Em] hoa?