Intro:
[F#m]- [C#m]- [Bm7]- [C#m]
[F#m]- [C#m]- [Dmaj7]- [B]
A1:
[Bm7]Ngày dài bước từng bàn [C#7]chân,
Âm thanh dần tan [F#m7]biến đi (mất)
[Bm7]Lục lại kí ức bùa [C#7]vây,
Mọi thứ vốn quen [F#m7]thuộc,
Từng vết xước xung [F#m7]quanh màu mắt
Gió [D]lay nhẹ rung tay áo [E]con,
Giật mình tìm xung [C#m]quanh đó đây, [F#m]Hòa với mây
Lời mẹ [Bm7]nói con luôn can [C#m7]trường,
Con biết con là [F#m]ai mà.
Con là [Bm7]ai? Là [C#m]ai ? Là [F#m]ai…
Không một [Bm]ai, chờ [C#m]ai, đợi [B]ai..
RAP :
Không một [Dmaj7]ai có thể ngăn chân con,
Không dễ [C#7]dàng cản con như thế
Như cách cuộc sống [F#m]nhìn con
Bằng đôi mắt kiêu ngạo [Em]từng tí từng li, họ không thể
Cuộc [Dmaj7]đời là một chuỗi hành trình,
Nếu muốn [C#7]lùi con đã ko chọn cách đi tiếp
[F#m7]Dòng kí ức hóa thành ngàn tầm nhìn,
quay đầu chậm bị người ta ăn hiếp bởi
Đời luôn [D]muốn con sẽ làm tất cả,
Mặc cho giông [C#7]bão, mặc ngoài kia vất - vả.
Chẳng [F#m7]thiết tha gì đường vùi dập nắng mưa,
[Em]Kẻ đi bộ, kẻ có người đón đưa
Vết chai [D]sạn in hằn lên bàn chân cha
Mà con [C#7]không biết cách xóa mờ
Con đặt [F#m7]cược tuổi trẻ để chiến
thắng tuổi già của cha như chơi một ván cờ
Sợ [D]rằng thời gian cứ [C#7]trôi, ngày đêm đắng [F#m7]môi
Đánh mất đi mọi thứ thân thuộc..
[Điệp khúc]:
Một đời cha là [D]gió, cuốn [E]bay mong cầu tương lai
Trời [F#m]rớt sương [C#m]ban mai đầy đôi vai gầy.. [Bm7]
Mẹ òa mưa [E]tuôn xóa đi niềm [A]đau mỗi tối…. [C#7]
Nhiều lần con sợ [D]lắm, nếu [E]mai đây độc đơn (côi)
Về nhà [C#m]chẳng có [F#m]ai ăn cùng bữa tối
[Bm7]Từng ngày dài vẫn [C#m7]trôi, liệu con còn có [F#m]cơ hội?
A2 :
[Bm7]Một đời vốn ngắn vậy [C#7]thôi,
Vì mọi thứ diễn ra không [F#m7]như chúng ta (nghĩ)
[Bm7]Bạc vàng kiếp sống tranh [C#7]nhau,
Cuộc đời dẫm thân ta đau [F#m]có ích chi ?
Nếp [D]nhăn này theo con lớn [E]lên,
Bầu trời đem [F#m]mây theo gió bay
[Em]Con đắng cay
Mẹ cười [Bm7]nói phong ba trên [C#7]đời,
Ở đây vẫn là [F#m]nhà…
RAP 2 :
Con ước hôm [D]đó nghe lời mẹ dặn
Để [C#7]bát cơm hôm nay thôi không chan nước mắt
Con [F#m]ước, sau cuộc chơi đó nghe lời cha nói
Để [E]phần nào tấm thân được bỏ trói
Con [D]ước nào tấm gương kia
Có thể phản [C#7]chiếu những thứ xấu xa trên đời
[F#m7]Để rồi nhận ra thứ duy nhất con không biết cách chịu đựng,
[F#m7]chính là thứ mà con phải nghe lời
(Dạo F - G - Am - Em)
Sợ [Bm7]rằng thời gian cứ [C#7]trôi,
Ngày đêm đắng [F#m]môi, đánh mất đi mọi thứ thân thuộc..
[Điệp khúc]:
Một đời cha là [D]gió, cuốn [E]bay mong cầu tương lai
Trời [F#m]rớt sương [C#m]ban mai đầy đôi vai gầy..
[Bm7]Mẹ òa mưa [E]tuôn xóa đi niềm [A]đau mỗi tối…. [C#7]
Nhiều lần con sợ [D]lắm, nếu [E]mai đây độc đơn (côi)
Về nhà [C#m]chẳng có [F#m]ai ăn cùng bữa tối
[Bm]Từng ngày dài vẫn [C#m]trôi,
Liệu con còn có [F#m]cơ hội?
--- Dạo nhạc...
Nhiều lần con sợ [D]lắm,
Nếu [E]mai đây độc đơn (côi)
Về nhà [C#m]chẳng có [F#m]ai ăn cùng bữa tối
[Bm7]Vì khi con có [C#m]gia đình,
Không nơi nào [F#m]quý hơn!