[Em] [Am] [Am] [G] [G] [B7] [B7] [Em]
Đời ngắn [Em] lắm, hãy thương [Am] nhau, ai cũng [Bm] có nỗi đau riêng [Em] mình.
Đừng trách [C] móc, đừng oán [D] than bởi nhân [G] duyên tự nhiên đâu [Bm] đến.
Một kiếp [Em] sống sẽ lắm phong [D] ba, lắm gập [Bm] gềnh và nhiều oan [Em] trái.
Có tiếng [Am] cười, có nước [C] mắt, có niềm [Bm] vui và cả nỗi [Em] đau [B7] [Em]
Ngày người [Em] đến nói thương [Am] ta, cho ta [Bm] mơ hạnh phúc êm [Em] đềm.
Rồi lặng [C] lẽ quay lưng [Am] đi, buông đôi [D] tay để ta chới [G] với.
Ừ cứ [Em] khóc, cứ đớn [D] đau đễ thân [Bm] tâm còn được an [Em] ủi
Rồi với [Am] tay, lau khô [D] mi bước tiếp [Bm] đoạn đường mai [Em] sau. [B7] [Em]
Điệp khúc
Người thương [Em] ta, cho ta biết [Am] ơn,
Người không [D] thương cho ta soi [Em] mình
Trọn kiếp [C] sống cứ bao [D] dung,
Giữ thân tâm nhẹ nhàng trong sáng [G] [B7]
Được mất [Em] đó có nghĩa [D] chi,
Bởi kiếp người chỉ là thoáng [G] chốc
Điều giữ [Em] lấy chỉ có chân [Am] tâm,
Sống một [Bm] đời trọn vẹn nghĩa nhân [Em] [B7] [Em]
Một ngày [Em] mới nắng vẫn [Am] lên, kiếp nhân [Bm] sinh vẫn cứ xoay [Em] vần.
Bầu trời [C] ấy vẫn cao [Am] xanh, gió mơn [D] man đùa vui trên [G] lá.
Gạt bỏ [Em] hết những đau [D] thương, nở nụ [Bm] cười hiền lương bác [Em] ái
Sống an [Am] vui, sống nhẹ [D] nhàng, yêu thương [B7] đời đời sẽ yêu ta [Em] [Em] .