Capo 4
Chiều hôm [C]ấy, có hai đôi chân ở [Em]đấy
Cứ đi nhưng không bước [F]cùng, ngược [Fm]hướng trôi về hai [C]lối
Phía xa nơi con đường [Am]tối, bóng đêm lấp đi ánh [F]dương tàn [Fm]nỗi đau muộn màng
[Am]Những ký ức đã vụn vỡ, đôi hàng mi chưa kịp khô,
[Em]Nhưng lại đứng trước giông tố, gồng mình ôm [F]nỗi buồn, dẫu [Fm]biết chẳng thể nào
[Am]Quay về đây như ngày xưa, mắt nhìn nhau thêm lần nữa
[Em]Những cảm xúc chưa thành câu, giờ làm sao có [F]thể nói hết mọi [Fm]thứ đã đến hồi kết?
[C]Sao không là tình yêu của [Em]nhau, sao chia li để hoa úa [Dm]màu
Để [Fm]giấc mơ ngọt ngào hóa thương đau
Làm [C]sao để ngăn được nỗi nhớ [Em]em, khi con tim lẫn cả lý [Dm]trí kêu gào
Dẫu [Fm]cố chôn sâu vào quên lãng càng giấu đi lại càng [C]đau.
Brigde
[Am]Giấc mơ yêu đương khép [G]lại, trái tim anh đau [F]thắt lại phía sau nụ cười là nước mắt
[Am]Vết thương in [G]sâu tháng năm, nỗi đau này chẳng [F]thể phai mờ càng muốn quên, lại càng thêm nhớ