Capo 2
[Em]Hỡi nhân gian về duyên ấy [Bm]chẳng vẽ phận
[C]Lại điêu ngoa làm chi ta [G]ngỡ say là hoa
[Em]Lấp lánh một lần mặc áo cưới [Bm]nắng tắt mưa tàn trên núi
[Am]Thanh xuân chưa từng nở [Bm]hé [Em]một nụ cười
[Em]Hoàng hôn xô đổ nghiêng đổ [Bm]ngã chiều tà
[C]Hỏi chiếc lá tại sao phải [G]khóc một mình ta
[Em]Ngắt đóa hoa cài lên mái tóc [Bm]bán hết duyên này cho mưa giông
[Am]Người ngang qua đời [Bm]ta, phải ước [Em]cùng ta.
Ngày chưa [C]giấu hết mưa vào lòng, em cũng [Bm]biết mơ mong ngóng trông
Rồi tự [Am]bóp nát bao hy [D]vọng, bao đời mình lâng [G]lâng
Đã từng [C]rất, rất yêu một người, nhiều đến [Bm]nỗi cạn bờ khóe môi
Từng bao [Am]sớm, bao [Bm]khuya chờ đợi, dù người [Em]sai lối
Em có [C]vác nỗi đau, chịu nặng, khuỵu chân [Bm]ngã, giữa trời bão giông
Và em [Am]biết cách khóc trong yên [D]lặng, yêu không cần [G]đôi mắt
Nhiễu nhương [C]cứ bước xuôi, bước ngược, là phận [Bm]gái môi, hương phấn hương
Mạnh mẽ [Am]mấy em cũng muốn [Bm]được một lần yêu [Em]thương