Anh cũng đã [Dm]chấp nhận mình [G]chia cắt [C]vốn là điều hiển [F]nhiên.
Tại sao nỗi [Dm]buồn cứ đến rồi [E7]đi? Mặc kệ con [A]tim làm phiền lí [A7]trí?
Đầu mùa đổ [Dm]mưa từng cơn trên [G]vai như em nặng [C]trĩu đầy những nỗi [F]niềm.
Biết [Dm]trái tim anh còn [E7]hình bóng em nhưng chắc [A]anh đang ở bên người...
Anh cũng đã [Dm]chấp nhận mình [G]yếu đuối [C]không thể nào cùng [F]em
Trải qua những [Dm]ngày thanh xuân tuyệt [E7]vời giờ đã có người [A]lo buồn vui nơi [A7]em.
Đi hết cả một [Dm]quãng đời dài tới [G]nơi cô đơn ở [C]lại với [F]em...
Thế mới [Dm]biết thực sự trên đời [E7]này chỉ có riêng anh [A]hiểu em thôi.
Dẫu có yêu [Dm]đến bao lâu mà [G]chẳng thể bình yên [C]ở trong nhau…
[F]Phải chăng duyên kiếp [Dm]mình chỉ ngắn đến [E7]thế thôi em? Đành chịu [A]ngàn đớn đau? [A7]
Phải làm sao [Dm]để tình yêu buông [G]tha cho chúng ta? [C]Anh biết anh mất [F]em rồi...
[Dm]Chẳng phải người đã [E7]nói vì anh tất [A]cả?
Bridge:
[F]Anh biết để em quay [Fm]về đây còn khó [Em]hơn cả việc chết [A]đi…
Khi anh bỏ [Dm]lại mình em để chạy [G]theo tình yêu anh [C]mong đợi. Anh xin lỗi
[F]Rồi mai kia đời [Fm]người vắng bóng em [Em]tất cả sẽ qua [A]nhanh
[Bm7b5]...Anh mong em quên [E7]đi [F7]
Dẫu có yêu [D#m]đến bao lâu mà [G#]chẳng thể bình yên [C#]ở trong nhau…
[F#]Phải chăng duyên kiếp [D#m]mình chỉ ngắn đến [F#7]thế thôi em? Đành chịu [Bm]ngàn đớn đau? [B7]
Phải làm sao [D#m]để tình yêu buông [G#]tha cho chúng ta? [C#]Anh biết anh mất [F#]em rồi...
[D#m]Chẳng phải người đã [F#7]nói vì anh tất [Bm]cả?
Hiển thị bình luận