Giật mình [Em]trong đêm khuya giữa giấc [Bm]mơ êm đềm lại [C]đang thấy dáng [D]em đi cùng [G]anh như lúc [D]xưa.
Giật mình [Em]trong đêm khuya khi ánh [Bm]trăng chưa tàn, chợt [C]nhận ra mình [D]đã xa [Em]lâu rồi.
Chỉ là [Em]cơn mơ thôi, không có [Bm]em bên cạnh mà [C]vì sao trái [D]tim chưa thể [G]quên chưa muốn [D]tin.
Giật mình [Em]trong đêm khuya không thể [Bm]tiếc giấc mộng vì [C]xót xa vì [D]nhớ em [Em]vô cùng.
ĐK
Và anh [G]nhớ những niềm vui của phút [Bm]giây khi ta còn [Em]đôi, nụ cười [Am]em trên bờ môi luôn làm anh [Bm7]thấy chẳng đơn [D]côi,
Vậy mà [G]sao chưa được lâu lại đổi [Bm7]thay mất [Em]rồi, hạnh [Am]phúc kia nay [Bm]chỉ còn là kỷ [Em]niệm thôi.
Rồi anh [G]ước giá như mãi được sống [Bm]trong giấc mơ đẹp [Em]kia, gần bên [Am]em không buồn lo, không sợ ta [Bm7]sẽ cách xa [D]nhau
Và anh [G]biết đó là những điều mơ [Bm7]ước hoang [Em]đường, và [Am]mỗi đêm anh [Bm]cứ ngồi thao thức [Em]vì em.
Hiển thị bình luận