[D] Lòng này quặn đau khi anh [A7] nói,
câu chia [D] lìa [A7] bao năm tháng ngày [D] xưa
mà anh đã [Bm] hứa với em.
Giờ người ra [F#m] đi với ai,
gấm nhung lụa [G] là
Để lại cho [D] em bao nỗi niềm thương [A7] đau.
Con khờ vô [Bm] tư hỏi em
sao cha chưa [F#m] về
Nước mắt em [G] rưng khi con ngóng về nơi [D] xa.
Mà người đâu [Bm] hay vui bên,
xa hoa đô [F#m] thành
Anh đã quên [G] rồi bao câu thề năm [A7] xưa.
[D] Lục bình trôi xa như thuyền kia
không biết [Bm] bến bờ,
kiếp mẹ đơn [F#m] thân người ơi
thấu hiểu được [G] đâu.
Cõi lòng nát [D] tan theo nước trôi
như cánh lục [Bm] bình,
khóc thương phận [F#m] mình sao đời em trái [G] ngang.
Thương xót cho [D] con khờ
hỏi mẹ, cha [A7] đâu,
Lục bình đơn [Bm] thân
ai hiểu cho thân kiếp má [F#m] hồng.
Số phận nhân [G] sinh nào ai có hiểu được [D] không,
nhìn anh bước [Em] đi vui với ai
bên bên lạ [A7] rồi.
Thấy con nghẹn [D] ngào khóc vì không có [Bm] cha,
ai có thương [Em] thân mình
như lục bình đơn [A7] thân [D].