[Am]Tình như sương, [Em]giữa tơ vương, ta giữ nhau bằng [Em7]tổn thương.
[Dm7]Cùng nhau qua, hết [C]mọi phong ba, ta bỗng dưng thành [Em]người lạ
[Am]Em trao ta một nhánh hoa [Em]tàn, [G]ta xây nên cả vườn địa [C]đàng
[Dm7]Chỉ một cuộc tình buồn chưa [G]tan, nơi đây thành vườn [Am]hoang...
[Am]Người bên ai, [Em]tựa bên vai, uống ánh trăng khuya [Em7]mềm mại.
[Dm7]Làm sao phai, hỏi [C]làm sao phai, ký ức mắc kẹt lại [Em]mãi mãi
[Am]Ngay giây phút em khóc cho [Em]người, vì yêu [G]nhau không nên duyên [C]thành đôi.
[Dm7]Khi đôi môi vì ai rã [G]rời, dẫu biết hôm sau, [Am]mình cưới...
Chuyện thật mà [F]ngỡ như đùa, yêu thương nắng [Em]mưa bên nhau bao [Em7]mùa
Bỗng giống như [Dm7]là, ta góp [G]chung nấu vài bữa cơm [C]trưa.
Năm năm tháng [F]tháng vui đùa, chỉ bằng khúc [Em]cua trên con đường [Em7]đời
Em với một [Dm7]người lén chung [Em]đôi dẫu không còn chung [Am]lối.
Ngay giây phút [F]ấy anh đã chết rồi, tương lai chúng [Em]ta cũng đã tắt [Em7]rồi
Xin lỗi cuộc [Dm7]đời, anh dắt [G]em đến đoạn này [C]thôi.
Ngày mai anh [F]sẽ phải uống thật nhiều, phải say phải [Em]say say gục trước nắng [Em7]chiều.
Anh không muốn chính [Dm7]mình, lỡ xé [Em]đi cái ngày đẹp [Am]nhất.
Ngay giây phút [F]ấy anh đã chết rồi, tương lai chúng [Em]ta cũng đã tắt [Em7]rồi
Xin lỗi cuộc [Dm7]đời, anh dắt [G]em đến đoạn này [C]thôi.
Vì anh không [F]biết cảm giác bên một người, mà tâm trí [Em]anh luôn ở bên một [Em7]người.
Em hát, anh [Dm7]cười, hỏi nỗi [Em]đau khi nào tập [Am]cuối .....
Ngày mai anh [F]sẽ phải uống thật nhiều,
Phải say phải [Em]say ....... trong ngày đẹp [Am]nhất!