Capo 2
[Am]Biết rất rõ em đã không trân trọng nhưng sao, anh [Em]vẫn cố chấp yêu em đến vô vọng
Tối em đã ở [Dm]đâu, thế sao bây giờ đây khuôn mặt em lạnh nhạt, thờ [Em]ơ như kẻ khờ
[Am]Biết níu giữ em cũng chẳng ít gì vì trong em giờ [Em]chắc cũng muốn kết thúc với anh rồi
Chỉ qua em chỉ [Dm]xem, tấm thân anh là nơi trút hết nhưng phiền [F]lo, buồn bực ngoài kia thế thôi [Em]mà
Giờ thì [Dm]em nói thật đi, đừng gieo những sầu bi đừng mang đến niềm tin rồi lại tan [Em]vỡ
Vì yêu em [Am]quá nên dại khờ, yêu quá nên không ngờ sự thật [Em]sau màn đêm mập mờ u tối
Em chăn [Dm]gối bên ai, khi đang có [Em]anh lúc hiện tại chẳng ai [F]đủ mạnh mẽ, kiềm chặt lòng nhẫn [Em]nại
Vì anh đã [Am]trót yêu em rồi, vị đắng trên đôi môi giờ đành [Em]xem người ta bên ai chung lối
Trong đêm [Dm]tối bơ vơ, em đã [Em]quá hững hờ làm ơn [F]hãy dừng lại và đừng coi [Em]anh, như một kẻ [Am]khờ