Capo 2
Dễ [Em]thương, nón nghiêng áo bà [G]ba đẹp quá
[D]Như là cành hoa giữa [G]đồng ruộng phù sa
[Em]Mèn đét ơi! Thấy [A7]thương dạ với [D]thưa
[Bm]vừa mới [Em]nghe là [D]ưa, ưa mến [G]liền là cái [A7]câu đầu tiên, câu mở [D]chuyện
Xứ [Em]em, nói năng nghe tự [G]nhiên vậy mà duyên
[D]Dân ở miền phù sa sống [G]để ruột ngoài da
[Em]Ơi hò ơi khách [A7]xa mà ghé [D]qua
Thì trước [A7]sau muộn [D]sớm cũng thân [Em]quen
Nhớ [A7]nghen! Người dân xứ [D]Nam Bà con xứ [C]em xem nghĩa [D]tình là trên [G]hết
Tiếng [D]quê, người ơi có [A7]nghe Người chớ có chê khi mà [D]chưa lần [Em]về
Ở [Bm]đây nghĩ sao nói [D]vậy tiếng tao, tiếng [C]mày thì cái [D]thương nó mới [Em]đầy, nhớ nghen!
RAP
[Em]Dân mình thương câu [D]hò, câu lý [Em]Không để ý mấy [D]chuyện thị phi
[Em]Người người xuôi về [D]Nam Đến thì [Em]thương, đi thì lòng [D]vấn vương
[Em]Ầu ơ ví [D]dầu, tiếng ai [Em]ru mà nghe thương [D]quá!
[Em]Khắp chốn quê miền Nam, dân miền NamDân mình, dân lâu đời
[Em]Tính dễ thương chịu chơi không mời lơi Chơi là chơi cho tới nơi
[Em]Nơi thanh bình bà con sống nghĩa, sống tình
Nhớ quê mình về [D]nghe, nghe là nghe Tang tình tang tính