[Em]Ánh trăng kia sẽ đẹp trắng [D]ngần [C]nếu bước qua con [D]diều số [G]phận
[Em]Chẳng có ai vì ai mà vội [D]bước sau lưng bỏ lại
[C]Chỉ có ta còn [Bm]thương, thầm gọi tên [Em]ai
[Em]Ta trách ai, hờn ai cũng [D]được [C]chỉ không nỡ trách [D]người mình [G]thương
[Em]Thế nhưng ta lại khóc, vì người [D]đã từng khiến ta cười
Duyên chưa [C]tận, thế nên [Bm]phận còn vờn nhau [Em]thôi
Tại sao phải [Em]mất một đời chỉ để cố [D]quên một người
Sao phải chia [C]đôi khi hai [D]ta vốn là một [G]đời
Từng yêu nhau [Em]đến vô cùng, biệt ly đớn [D]đau tận cùng
Ở lối tương [C]phùng, qua khổ [Bm]đau luôn là hạnh [Em]phúc.
Mình buông tay [Em]quá vội vàng để rồi khóc [D]trong ngỡ ngàng
Duyên vỡ chưa [C]tan, mãi loay [D]hoay ở đoạn dở [G]dang
Còn thương sao [Em]chẳng tìm về chuyện cũ lối [D]xưa mặc kệ
Tha thứ cho [C]nhau, cớ [Bm]sao ta lại không [Em]thể