1. Là một nơi rất [C]mới mình từng rất muốn [G]tới
Ở ngoài kia thế [Am]giới khi xưa mình [Fm]hứa lúc thiếu thời
Giờ đây đã [C]tới bọn mình đã đến [G]nơi
Mà tại sao chới [Am]với không như ngày [Fm]trước ta mong đợi.
[Am]Anh muốn hỏi mấy câu với [C]người
Thế nhưng chẳng thể cất [F]lời
Vì dường như em [Fm]có những điều không muốn nói
[Am]Tay vẫn đang siết ga rất [G]chặt
Bánh xe vẫn lăn đi rất [F]nhanh
Mình thì cứ lặng [G]im bên nhau.
ĐK:
Một thành phố có mùi [C]hương mong manh mang tên hương tình đầu
Một thành phố có người [E7]thương nhưng em không thương tôi từ đầu
Một thành phố phủ mờ [F]sương nhưng không phai tương tư ngày đầu
Một thành phố có bình [Fm]phương con tim nhưng vương buồn đã [G]lâu.
Ngày ngày tháng tháng rồi [C]năm năm trôi qua xem tôi còn gì
Ngoài nghìn ký ức hằn [E7]sâu nơi con tim đau tôi còn gì
Chờ đợi đến lúc màn [F]đêm tan trong hư không tôi còn gì
Còn gì để giữ lại [Fm]không khi vốn dĩ đã là số [G]không
Thành phố phía [C]đông. [E7]
2. [C]Tình đầu năm [G]ấy sao thật xa [Am]xôi
Chẳng còn muốn [F]nhớ vì tình mình rẽ [C]lối
Gần cạnh bên [G]anh ghì chặt đôi [Am]môi
Mà tại sao chới [Fm]với không như ngày trước ta mong đợi.
[Am]Ở ngã tư cuối đường ta đã đánh [C]mất phương hướng vì [F]yêu
[Fm]Thước phim tua ngược về quá [Am]khứ
Em còn anh sát [G]bên
Khẽ vòng tay đón [F]em vào lòng
[G]Xua tan lạnh giá.
ĐK:
Một thành phố có mùi [C]hương mong manh mang tên hương tình đầu
Một thành phố có người [E7]thương nhưng em không thương tôi từ đầu
Một thành phố phủ mờ [F]sương nhưng không phai tương tư ngày đầu
Một thành phố có bình [Fm]phương con tim nhưng vương buồn đã [G]lâu.
Ngày ngày tháng tháng rồi [C]năm năm trôi qua xem tôi còn gì
Ngoài nghìn ký ức hằn [E7]sâu nơi con tim đau tôi còn gì
Chờ đợi đến lúc màn [F]đêm tan trong hư không tôi còn gì
Còn gì để giữ lại [Fm]không khi vốn dĩ đã là số [G]không
Thành phố phía [C]đông.
[E7]/ [F]/ [Fm] [G]
[C]Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất
[E7]Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất
[F]Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất
[Fm]Vì em sẽ mãi
[G]Là người anh yêu nhất trên [C]đời.