1. Mình từng [Am] hứa sẽ đi [A7] chung đến cuối [Dm] đời
Mình từng [G] nói sẽ chẳng rời xa [C] nhau
Vậy mà hôm [Dm] nay em đã bước ra [Am] đi
Để tim anh [Bsus4] đau giữa phố Đông phai [E7] màu
Ngày em [Am] đến như [A7] nắng ấm đầu [Dm] Đông
Ngày em [G] đi để lại trời giông [C] bão
Anh có [Dm] giữ những điều mình từng [Am] có
Mà bàn tay [E7] em đã nắm tay ai chung [Am] đôi
[Am] Có những cuộc tình, yêu thật [Dm] nhiều
Nhưng [G] chẳng thể bên [C] nhau
[Dm] Có những nỗi [E7] đau lặng im thôi
Mà [E7] nhói đến bạc [Am] đầu
Chorus 1 :
Thôi đành buông [Am] tay để [A7] em đi về phía [Dm] ấy
Dẫu lòng [G] anh còn yêu em biết bao [C] nhiêu
Anh chẳng trách [Dm] đâu vì duyên mình quá cô [Am] liêu
Chỉ trách tim [E7] anh chưa thể quên một chiều một [E7] sớm
Thôi đành buông [Am] tay dù [A7] nước mắt rơi đã [Dm] cạn
Giữ làm [G] gì khi người đã muốn rời [C] xa ?
Anh sẽ mang [Dm] theo chuyện tình mình như bài [Am] ca
Buồn đến nghẹn [E7] lòng nhưng thôi đành phải buông [Am] tay
2. Đêm thật [Am] dài khi [A7] chẳng còn tiếng em [Dm] cười
Căn phòng [G] quen giờ chỉ còn khoảng [C] trống
Từng bức ảnh [Dm] xưa vẫn nằm im trên chiếc bàn [Am] cũ
Mà người trong [E7] tim giờ đã hóa người [Am] dưng
Anh từng [Am] nghĩ chỉ [A7] cần yêu thật [Dm] lòng
Sẽ giữ [G] được một người đi đến [C] cuối
Nhưng hóa [Dm] ra trong chuyện tình dang [Am] dỡ
Có cố bao [E7] nhiêu cũng chẳng thể thành [Am] đôi
Chorus 2 :
Thôi đành buông [Am] tay để [A7] em đi về phía [Dm] ấy
Dẫu lòng [G] anh còn yêu em biết bao [C] nhiêu
Anh chẳng trách [Dm] đâu vì duyên mình quá cô [Am] liêu
Chỉ trách tim [E7] anh chưa thể quên một chiều một [E7] sớm
Thôi đành buông [Am] tay dù [A7] nước mắt rơi đã [Dm] cạn
Giữ làm [G] gì khi người đã muốn rời [C] xa ?
Anh sẽ mang [Dm] theo chuyện tình mình như bài [Am] ca
Buồn đến nghẹn [E7] lòng nhưng thôi đành phải buông [Am] tay
(Tăng ½ Tone : Bbm)
Thôi đành buông [Bbm] tay trả [Bb7] em về nơi em [Ebm] muốn
Anh ở [Ab] lại gom ký ức một [Db] mình
Sau cuộc tình [Ebm] này chắc anh chẳng còn đủ [Bbm] tin
Để mở lòng [F7] thêm một lần nào [Bbm] nữa
Thôi đành buông [Bbm] tay, dù [Bb7] tim anh còn đau [Ebm] lắm
Vì yêu [Ab] thương đâu phải giữ lạc [Db] thanh
Anh chỉ mong [Ebm] em sẽ yên vui về nơi [Bbm] đó
Còn nỗi đau [F7] này để riêng anh mang [Bbm] theo