[Fm]Vay tình! (Vay tình!) Phải trả nợ [Bbm]thôi!
Lệ[Eb] rơi! (Lệ rơi!) Đắng ngắt bờ[Fm] môi!
Hôm nay anh gieo dối trá, ngày[Bbm] mai cô đơn bám đời!
Yêu[C] đương bạc bẽo như vôi, sau cùng trắng tay mà[Fm] thôi!
[Fm]Anh mượn vài phút ngọt ngào
Rồi quên sạch hết lời[Bbm] giao
Xem tình em như món [C7]hàng
Đến đi chẳng chút nghẹn[Fm] ngào.
Tự nghĩ mình khôn nhất đời
Gieo hết cay đắng mọi[Bbm] nơi
Có vay có trả luật [C7]đời
Nợ tình trắng tay người[Fm] ơi.
Khi vui nào nghĩ ngày [Bbm]sau (ngày sau)
Chỉ [Eb]biết cùng nhau chuốc[Ab] sầu (chuốc sầu)
Ngoảnh[Fm] lại nhìn vào quá[Bbm] khứ
Hạnh[C] phúc nay đã phai[Fm] màu.
Vay tình! (Vay tình!) Phải trả nợ[Bbm] thôi!
Lệ [Eb]rơi! (Lệ rơi!) Đắng ngắt bờ[Fm] môi!
Đừng trách vì sao cay đắng, đừng[Bbm] hỏi vì sao phũ phàng!
Trò[C] chơi anh thích đặt cược, giờ nhận lại sự bẽ[Fm] bàng!
Vay tình! (Vay tình!) Phải trả nợ [Bbm]thôi!
Lệ[Eb] rơi! (Lệ rơi!) Đắng ngắt bờ[Fm] môi!
Hôm nay anh gieo dối trá, ngày[Bbm] mai cô đơn bám đời!
Yêu [C]đương bạc bẽo như vôi, sau cùng trắng tay mà [Fm]thôi!
Giờ đây tình đã phai[Fm] tàn
Một mình em ôm nát[Bbm] tan
Anh đi mang hết hẹn[C] ước
Để lại năm tháng dở[Fm] dang.
Tiếng cười ngày đó bay[Fm] xa
Chỉ còn cay đắng xót[Bbm] xa
Thì ra cái giá phản [C]bội
Nhân quả tìm đến ngày [Fm]sau.
Let's Go! Let's Go!
Vay tình! (Vay tình!) Phải trả nợ [Bbm]thôi!
Lệ [Eb]rơi! (Lệ rơi!) Đắng ngắt bờ[Fm] môi!
Đừng trách vì sao cay đắng, đừng [Bbm]hỏi vì sao phũ phàng!
Trò [C]chơi anh thích đặt cược, giờ nhận lại sự bẽ[Fm] bàng!
Vay tình! (Vay tình!) Phải trả nợ [Bbm]thôi!
Lệ [Eb]rơi! (Lệ rơi!) Đắng ngắt bờ[Fm] môi!
Hôm nay anh gieo dối trá, ngày[Bbm] mai cô đơn bám đời!
Yêu[C] đương bạc bẽo như vôi, sau cùng trắng tay mà [Fm]thôi!
Đừng trách vì sao cay đắng, đừng [Bbm]hỏi vì sao phũ phàng!
Trò[Eb] chơi anh thích đặt [C]cược, giờ nhận lại sự bẽ[Fm] bàng!
Hôm nay anh gieo dối trá, ngày[Bbm] mai cô đơn bám đời!
Yêu[C] đương bạc bẽo như vôi, sau cùng trắng tay mà[Fm] thôi!
[C5]Sau cùng trắng tay mà [Fm]thôi! Haha!